Nỗi nhớ có hình gì?
“Anh nhớ em như thế nào?”
G hơi nghiêng đầu, bờ môi run run như chưa muốn kết thúc câu hỏi tại đó. Tóc cô rủ xuống hơi che khuất ánh mắt của chính mình.
“Anh nhớ em như thế nào?”
G hơi nghiêng đầu, bờ môi run run như chưa muốn kết thúc câu hỏi tại đó. Tóc cô rủ xuống hơi che khuất ánh mắt của chính mình.
Thứ đặc biệt nhất của quán này là ánh sáng. Những vạt vàng nhạt từ mấy cây đèn thả, vài đốm lấp lánh của dây trang trí quanh trần, và cuối cùng là cái tên được viết uốn lượn bằng hai dải neon nửa xanh lam nửa đỏ quạch…
In a little while from now
If I’m not feeling any less sour
I promise myself to treat myself…