Chỉ cần tốt hơn từng chút một
Bạn không cần phải ngày nào cũng tốt hơn ngày hôm trước. Hôm nay có thể bạn đứng yên, ngày mai có thể bạn tệ hơn một chút. Không sao cả. Chỉ cần sau một quá trình nhìn lại, bạn thấy mình đã thực sự tốt lên.
Bạn không cần phải ngày nào cũng tốt hơn ngày hôm trước. Hôm nay có thể bạn đứng yên, ngày mai có thể bạn tệ hơn một chút. Không sao cả. Chỉ cần sau một quá trình nhìn lại, bạn thấy mình đã thực sự tốt lên.
Tôi nhớ trong tiếng Anh có một cách diễn đạt là “life happened”, như một câu trả lời buồn bã và cam chịu cho mọi biến cố không may trong cuộc sống.
Và nhớ đến quan điểm trong Định luật Murphy: “Anything that can go wrong will go wrong”, nghe sao mà chua chát.
Cứ chạy đều đặn trong những bánh răng của xã hội làm cho cơ thể tôi mệt nhoài, trí óc tôi mụ mị đi, và cảm thấy những con chữ cứ tuột ra khỏi người mình. Mấy nay bám víu vào những niềm vui còn ở bên cạnh, tôi mới có thể ngồi lại để viết đôi lòng để tự bản thân đánh dấu lại những điều đã và đang trải qua.
Suốt cả một năm, điểm lại toàn là kết thúc. Tôi đã chấm dứt nhiều thứ, và đánh rơi nhiều thứ.
Bạn nào xem nhiều Tây Du Ký, hẳn sẽ quen thuộc với việc yêu quái cứ bắt được Đường Tăng là sẽ cười đắc chí mà khoe rằng: “Kẻ nào ăn được thịt Đường Tăng sẽ trường sinh bất lão”…
Trước tiên xin khẳng định, tôi không phải là nghệ sĩ, tôi cũng không làm nghệ thuật. Nhưng ngẫu nhiên có hai câu chuyện cùng liên quan chút chút đến nghệ thuật, tôi xin tường thuật lại dưới đây.
Mỗi lần thay điện thoại, hoặc cài lại hệ điều hành android, mình đều thay một bài nhạc chuông mới. Hôm nay ngẫm lại mới thấy, ngẫu nhiên sao mà mỗi lần thay nhạc chuông đều gắn với mỗi giai đoạn mà cuộc sống và suy nghĩ của mình bị xáo trộn rất lớn.
Sau một khoảng thời gian thấy mình sống quá tệ, tôi quyết chí đi lên Đà Lạt một mình.
“Anh nhớ em như thế nào?”
G hơi nghiêng đầu, bờ môi run run như chưa muốn kết thúc câu hỏi tại đó. Tóc cô rủ xuống hơi che khuất ánh mắt của chính mình.