Blog

  • FontBase – Phần mềm quản lý font

    FontBase – Phần mềm quản lý font

    Tuy làm thiết kế nhưng tôi vốn làm việc rất ít với các loại font chữ, lí do chính là vì tôi hay vẽ hình hơn.. Bởi vậy nên khi được hỏi về các loại font thì tôi rất mù mờ và chả biết gì để trả lời các bạn cả.

    Những lúc cần làm việc với một dòng chữ nào đó trong các phần mềm của Adobe và bắt đầu phải chọn từng font một để ướm thử, tôi muốn phát điên lên vậy. Xong rồi tôi tự nhủ, “Ê, nhất định họ phải làm phần mềm nào đó để quản lý cái này chứ, đúng không?”. Và thế là tôi lên google tìm thử, kết quả là có thật. Việc đơn giản như vậy mà bao lâu tôi chả nghĩ ra 🙁

    emo-alert

    Bỏ qua công đoạn tìm kiếm, đọc tầm chục page, cài thử vài cái dùng rồi xóa đi.. Tôi đem đến kết quả mì ăn liền và tiết kiệm thời gian cho các bạn. Phần mềm quản lý font hiện tôi đang chọn sử dụng là FontBase.

    Để xem giới thiệu chi tiết tính năng các thứ các thứ thì các bạn nên vào trang web chính thức để đọc cho đầy đủ, tuy nhiên ở đây tôi xin tóm gọn lại 3 nhóm chức năng theo tôi thấy là hữu dụng nhất:

    • Tùy chỉnh nội dung chữ xem trước, màu sắc, kích cỡ, khoảng cách, căn lề để xem và so sánh tại chỗ.
    • Lấy font từ thư mục tùy chọn chứ không chỉ đọc trong thư mục mặc định của Windows (C:\Windows\Fonts). Điều này rất tiện với tôi vì tôi hay lưu trữ font trong thư mục dành cho các phần mềm của Adobe (C:\Program Files\Common Files\Adobe\Fonts).
    • Nhóm các font lại thành một tập hợp tùy ý. Ví dụ tạo nhóm riêng cho Sans Serif, Serif, Script… và đặc biệt là nhóm các font có thể gõ được tiếng Việt. Cái này cực kì quan trọng.

    Mà tôi đã nhắc đến chi tiết rằng FontBase là phần mềm miễn phí chưa nhỉ?

    Lưu ý: Đây là phần mềm dành cho Windows 7 trở lên.

  • Tình yêu trong bức ảnh

    Tình yêu trong bức ảnh

    Khi nghe được bài hát Photograph của Ed Sheeran, tôi chợt nghĩ ra một điều mà lâu nay tôi luôn tin tưởng nhưng chưa thể diễn tả ra bằng lời. Về giá trị của tình yêu trong những bức ảnh. Tôi xin trích đoạn vài câu trong bài hát mà tôi ấn tượng nhất như sau:

    We keep this love in a photograph
    We made these memories for ourselves
    Where our eyes are never closing
    Hearts are never broken
    Times forever frozen still

    Phải, những gì được lưu giữ trong một bức ảnh sẽ không bao giờ thay đổi. Ánh mắt, nụ cười, ký ức con người, cả hành động trong khoảnh khắc đó, và cả tình cảm trong nó, là cố định. Đó là ma thuật của bức ảnh, một vật thể được cụ thể hóa từ kỉ niệm khi ta muốn.

    Để rồi, khi ta xem lại những kỉ niệm đó, ta lại thấy lại được những gì xảy ra trong khoảnh khắc hình ảnh được ghi lại, về người trong ảnh, hay về mối quan hệ của ta và họ: có thể là nụ cười, là cái chun mũi, là mái tóc, là cách nói, là điệu bộ, là những lúc dành thời gian cho nhau..

    Thế cho nên, tôi luôn coi trọng giá trị của những bức ảnh có chứa tình cảm trong đó, cho dù giá trị ấy chỉ có một người có thể hưởng, hay đủ ấm áp với nhiều người xem. Một bức ảnh có thể đẹp, có thể cho ta cảm xúc, cho ta suy nghĩ, nhưng cũng cho ta cảm giác cô độc và trống trải nếu không có con người. Một bức ảnh có tình cảm, ta có thể xem lại mãi.

    Trong một trường hợp cụ thể, khi một cặp đôi chia tay, hoặc khi những người bạn không còn chơi với nhau nữa, những bức ảnh chung, những kỉ niệm chung bỗng trở thành thứ xa lạ trong thế giới của họ. Và nhiều người sẽ chọn cách xóa bỏ chúng. Tôi tôn trọng quyết định của mỗi người, chỉ là, những tình cảm của khoảnh khắc trong bức ảnh hoàn toàn không có lỗi nếu chúng là thật. Nụ cười không thể tắt. Bức ảnh đó là một phần làm nên con người của nhau. Riêng tôi, tôi luôn trân trọng và biết ơn những bức ảnh như thế.

    emo-bored

    Ngoài lề một tý, giờ cũng không thiếu máy ảnh rồi, nhưng sau này tôi vẫn muốn mua thêm một chiếc máy chụp ảnh lấy ngay nữa. Tình yêu trong những bức ảnh sẽ càng đậm đà hơn khi chúng được ra lò nóng hổi tại chỗ, phải không? À ừ, nhưng dĩ nhiên bài viết này không nói về bản thân tôi, à ừ..

    Mời bạn thưởng thức bài hát Photograph tại chỗ nhé.

  • Sài Gòn du hí

    Sài Gòn du hí

    Vậy là đã được 15 ngày kể từ khi mình vào đây sống thử. Cũng muốn ghi chú lại chút ít ấn tượng và suy nghĩ của mình trong mấy ngày vừa qua (kèm minh họa). Vào đất này lần này cũng là lần thứ ba, nhưng không phải để đi du lịch, cảm giác cũng khác. Nghĩ ra đến đâu viết đến đây, nên cũng không có thứ tự gì hết…

    1. Nói chung vẫn là trên đất Việt Nam, nên thoạt nhìn thì cũng không khác gì, cho đến khi mọi người mở miệng ra… Mình nghe giọng Nam chưa quen nên phản ứng cũng hơi chậm một chút, vừa nghe vừa đoán.
    2. Taxi, taxi khắp mọi nơi, nhiều thôi rồi, tràn ngập trên phố. Xe ôm cũng vậy, đứng cầm điện thoại tra cứu địa chỉ khoảng 10 phút thì được tới 4 chú xe ôm chạy qua hỏi.
    3. Khu nội đô khá nhiều đường một chiều, hoặc đường dang hai chiều biến thành một chiều, không quen đường thì phải vòng vèo rất dữ.
    4. Thành phố Hồ Chí Minh rất to, hoặc do mình mới vào nên cảm giác nó to hơn Hà Nội nhiều (dù sao thì mình cũng chỉ đi loanh quanh trong Hà Nội 1). Hoặc cũng do chả biết đường nên khi nghe tên phố xá quận huyện nó cũng cứ có cảm giác xa xôi vô cùng…
    5. Ngoại trừ các con phố xịn và phố trọng điểm, các con phố cỡ vừa vừa cách khu trung tâm không quá xa lại đem đến cảm giác hơi.. ngoại thành. Kiểu như nhà cửa hai bên đường vẫn nho nhỏ đủ dùng, nhà hai tầng thậm chí một tầng rất nhiều. Trái với ở Hà Nội, mặt phố thường người ta sẽ cố xây to cao bề thế.
    6. Thời tiết đẹp hơn ở nhà.. Đợt mình vào là cuối tháng 6 đầu tháng 7, Hà Nội đang 40 độ thì vào đây chỉ  tầm 31, mát mẻ vô cùng. Có điều mưa gió bất chợt liên tục, đi lại cũng khó chịu. Buổi tối thấy mọi người đi đường mặc áo khoác rất nhiều, mặc dù mình thấy nóng…
    7. Đồ uống rất nhiều đá, mọi thứ đều có đá, rất rất nhiều đá. Uống hết nước bao giờ cũng còn đá, uống bia còn được thay đá liên tục, rất hại răng và hại não (có thể hại một số thứ khác nữa).
    8. Vì nhiều đá nên thường đồ uống nào cũng có ống hút, vì nếu đưa lên uống sẽ bị đá rơi vào mặt.
    9. Đồ ăn rất nhiều ngọt, nhiều món ăn rất.. ngọt. Mình không quen nên thấy ăn hơi kì kì.
    10. Chưa thử đi ăn đồ Bắc bao giờ, nhưng thấy thằng bạn kêu ăn rất chán và chả giống đồ Bắc thật. Cũng phải, ở Hà Nội mà ăn đồ vùng khác cũng có giống đâu. Chỉ thiếu điều vào hàng phở Hà Nội mà đập bàn kêu “Hoang đường!”.
    11. Mọi thứ đều có xu hướng takeaway. Đủ thứ món có thể mua mang về, dù là đồ ăn hay uống.
    12. “Thanh toán, à nhầm, tính tiền cho em với”.
    13. “Đi chợ là phải trả giá đó, là mặc cả đó”.
    14. Các quán ăn nho nhỏ, bình dân hoặc vỉa hè rất nhiều, giá cũng rất rẻ. Các quán ăn sang cũng nhiều nốt, giá cũng.. vậy. Ý rằng khoảng cách trần và sàn ăn uống rộng hơn ở Hà Nội :))
    15. Các món có rau sống sẽ có đủ thứ rau, và thường sẽ có rau diếp cá!
    16. Các beerclub trong này to đại bự và hoành tráng vô cùng (hoặc do bạn mình toàn đưa mình đi qua những chỗ như vậy…).
    17. Đi ra quán gọi trà đào được hẳn cốc có mấy miếng đào, trước giờ ở Hà Nội gọi trà đào mới chỉ gặp cốc có túi trà lọc vị đào.
    18. Hệ thống các “Cửa hàng tiện lợi” (Convenience Store) rất phát triển. Lớn nhất chắc có chuỗi Family Mart và Circle K. Đại khái nó giống như các siêu thị cỡ nhỏ và vừa, mở cửa 24/7 và có bàn ghế để ngồi ăn uống tại chỗ. Tưởng tượng cảnh đi chơi về đêm, tạt vào nhặt lon nước và hộp mì, tự đụn nước và ra bàn ngồi ăn; rất tiện. Cái này du nhập về Tp.HCM cũng lâu rồi mà HN chưa có.
    19. Vé số, bán vé số khắp mọi nơi, ngồi đâu cũng bị mời mua vé số, ở nhà là bị mời mua kẹo xilytol rồi. Ngồi hàng ăn ngoài đường còn có khả năng được nghe nhạc sống và mời mua kẹo, hoặc được xem thổi lửa và mời mua kẹo, nghe nói còn có cả được xem múa lửa và mời mua kẹo nữa mà chưa gặp.
    20. Tầng một là tầng triệt, còn tầng hai là tầng một…
    21. Đột nhiên một ngày nhận thấy giọng con gái trong này nghe có độ ngọt ngào dễ thương.
    22. Hồ Con Rùa không phải cái hồ, cũng không còn con rùa nào cả…
    23. Một số người kêu Bùi Viện giống Tạ Hiện, mà mình thấy chả giống gì lắm. Bùi Viện to hơn, lắm thứ hơn, ào ào hơn. Mình thích sự co cụm ấm cúng của Tạ Hiện.
    24. Không gặp mấy các cô gái để tóc ngắn và đeo kính. Lẽ nào cái này là đặc sản Hà Thành?
  • Có đôi lúc muốn bỏ đi biệt xứ vài năm

    Có đôi lúc muốn bỏ đi biệt xứ vài năm

    Có đôi lúc ấy, nghĩ rằng ngoài gia đình và bạn bè thân ra thì mình vợ con chưa có, người yêu cũng không, hẳn là thời điểm thích hợp vô cùng để bỏ đi biệt xứ vài năm. Một chốn nào đẹp đẽ và xa lạ ấy, làm lại từ đầu, kiểu rất hoang tưởng, có lẽ do xem phim nhiều quá.

    Nhưng rồi cũng lại hiện lên câu hỏi: “Nhưng bạn ơi, chúng ta lấy tiền đâu mà đi?”. Đợi mãi chả thấy có ai ném cho cục tiền vào mặt, đành ngậm ngùi.. lên giường đi ngủ. Một điều đáng buồn là mình không có nghị lực và sự chăm chỉ cần thiết để có thể gửi gắm tất cả vào sức lao động của đôi bàn tay.

    Kiểu như mình rất muốn được đi nước ngoài, cụ thể là đi Nhật. Nhưng chả muốn đi học, cũng chả muốn đi làm, trong đầu chỉ tưởng tượng ra mỗi chuyện chơi.. thành thử nó chỉ dừng lại ở mức mơ tưởng chứ chả ra cái mục tiêu gì cụ thể cả.

    Ơ thật ra đây không phải bài viết để điểm lại sự lười biếng và mơ mộng của mình, ý mình chỉ là mình thấy hoàn cảnh độc thân của mình nó rất phù hợp để đi đâu đó thôi vì nhìn ra mấy đôi yêu xa cũng khổ sở lắm, lằng nhằng hỏng việc như chơi..

    Chỉ là, đôi lúc, nghĩ bụng muốn bỏ đi biệt xứ vài năm…

  • Thẻ ghi nhớ dành cho người học chụp ảnh

    Thẻ ghi nhớ dành cho người học chụp ảnh

    Hôm trước gặp được cái cheat card khá hay này trên hamburger-fotospots.de nên nhân tiện lôi về giới thiệu cho mọi người. Đây là công cụ hữu ích trợ giúp cho những người đang học chụp ảnh và không thể nhớ nổi thông số nào là cái gì và ảnh hưởng ra sao ?.

    Đây là bản mình đã việt hóa lại. Các bạn có thể tải bản gốc tại đây.

    CheatcardV2_vi
    Để tải về, click chuột phải và chọn “Save image as…”

    Lưu ý:

    • Bảng này dành cho những người đã học qua về các điều khiển máy ảnh thủ công, tức là đã tìm hiểu về các thông số này nhưng chưa nhớ được. Bài viết này không giải thích hết từ đầu vì sẽ rất dài (Hãy để bài khác).
    • Bạn có thể in ra để mang theo người và lôi ra mỗi lúc cần tham khảo. Có thể in ra thành card 9x5cm dạng bussiness card để nhét vào ví. Nếu sợ chữ nhỏ thì cứ in ra giấy A5 rồi gấp vào.
    • Các thông số được sắp xếp theo thứ tự ánh sáng tăng dần theo chiều ngang. Tức là càng về bên trái thì ảnh càng tối và vàng về bên phải thì ảnh càng sáng.

    Giải thích:

    Đây là một bảng tra cứu nhanh và học ghi nhớ ảnh hưởng của ba thông số chính lên bức ảnh : Khẩu độ (Apeture), Tốc độ màn trập (Shutter Speed) và độ nhạy sáng ISO. Các máy ảnh có chế độ A,P,S(T),M đều có thể tham khảo bảng này (bao gồm cả máy phim và máy kĩ thuật số).

    • Khẩu độ: Độ mở của các lá khẩu trong ống kính (lens). Khẩu nhỏ (trái) thì ảnh tối hơn và nền (ngoài điểm lấy nét) rõ hơn; khẩu lớn (phải) thì ảnh sáng hơn và nền mờ hơn (xóa phông be bét hơn).
    • Tốc độ: Khoảng thời gian giữa lúc cửa trập trong máy mở ra và đóng vào khi chụp ảnh. Tốc độ nhanh (trái) thì ảnh tối hơn và ảnh nét hơn; tốc độ chậm (phải) thì ảnh sáng hơn và dễ bị rung hoặc vật thể trong ảnh sẽ bị mờ nếu đang chuyển động.
    • ISO: Độ nhạy sáng của phim (với máy phim) hoặc độ nhạy sáng điện tử của cảm biến (với máy kĩ thuật số). ISO thấp (trái) làm ảnh tối hơn và trong hơn; ISO cao (phải) làm ảnh sáng hơn và nhiễu hơn.

    Tổng hợp:

    • Ngoài việc tra cứu tác dụng của các thông số trên lên ảnh, bạn cũng có thể dùng bảng này để tính toán cách cân bằng ánh sáng cho bức ảnh. Nếu muốn ảnh tối hơn hoặc sáng hơn thì có thể điều chỉnh một (hoặc nhiều) trong các chỉ số trên. Nếu muốn ảnh giữ nguyên độ sáng nhưng thay đổi nội dung ảnh (xóa phông nhiều hơn hoặc ảnh nét hơn) thì phải dịch một chỉ số sang phải và dịch một chỉ số khác sang trái để tổng ánh sáng không đổi…
    • Trong các thông số thì ISO là cần ít điều chỉnh nhất, hầu như chỉ cần thay đổi một lần khi thay đổi môi trường chụp (từ ngoài trời vào trong nhà, từ ngày mưa sang ngày nắng,…). Bạn nên đặt ISO cố định khi bắt đầu mỗi buổi chụp và chỉ thay đổi 2 thông số còn lại.

     

    emo-ask

    Ngoài ra, cứ comment nếu bạn có điều gì cần hỏi.

  • 3 bước làm truyện tranh một trang

    3 bước làm truyện tranh một trang

    Đây là bài giới thiệu qua về công đoạn vẽ truyện tranh kiểu một trang của tôi. Chưa nói đến các yêu cầu cơ bản như trình độ vẽ hay nghĩ ý tưởng, bài viết chỉ tập trung vào cách thể hiện một câu chuyện đã có ra trang hoàn chỉnh.

    Bài viết sử dụng một ví dụ do tôi cùng anh Lê Mạnh Cương (a.k.a Kei Gà) vẽ vào năm 2012. Do có nhiều hơn một người thực hiện nên các bước khá đầy đủ để đảm bảo sự thông suốt khi làm việc nhóm. Cảm ơn bản quyền hình ảnh của anh Cương trong những hình minh họa dưới đây.

    1. Phác thảo:

    Ta bắt đầu ở bước khi đã có ý tưởng nội dung và muốn biến nó thành truyện tranh. Bước phác thảo này phục vụ mục đích chính là thể hiện sơ qua bố cục và kịch bản truyện.

    Truyện phác thảo chỉ cần nét vẽ đơn giản. Trong nhiều trường hợp, (một hoặc nhiều) người đảm nhiệm kịch bản có thể vẽ toàn bộ các phần phác thảo và sau đó chuyển cho (một hoặc nhiều) họa sĩ chính. Còn nếu bạn chỉ có một mình thì dĩ nhiên bạn phải làm cả.

    Phác thảo có thể vẽ chì lên trang giấy hoặc vẽ nháp trên máy tính đều được.

    Ví dụ là một câu chuyện vui kiểu học trò. Một nhóm ngồi trà đá tán phét với nhau rồi sau đó mấy đứa bạn tốt lỉnh đi mất để lại ta một mình. Tôi sử dụng phương pháp ưa thích của mình là truyện 4 khung, chia câu chuyện vừa vào bố cục 4 khung cố định: Mở đầu -> Diễn biến -> Cao trào -> Kết. Sử dụng các hình người khối tròn và đánh dấu để biết được nhân vật nào với nhân vật nào (cái này tự quy định), ta vẽ được phác thảo dưới đây.

    Tạm tạm ra câu chuyện rồi đấy. Tới bước 2.

    2. Đi nét:

    Khi phác thảo đã ổn và không phải sửa về bố trục khung tranh, ta sẽ sang bước tiếp theo là đi nét. Bước này phục vụ mục đích là vẽ chi tiết các đường nét của truyện, bằng cách đắp nhân vật và đồ vật vào trong tranh phác thảo.

    Đi nét yêu cầu nét vẽ chỉn chu ở mức cuối cùng. Bước này chính là bước tô mực lên phác thảo chì với bản vẽ giấy. Còn với vẽ máy thì ta sẽ phải vẽ mới dựa trên bản nháp.

    Do đã có bộ nhân vật được quy định từ trước khi nên tôi chỉ việc vẽ nhân vật tương ứng vào vị trí (Tuân theo đánh dấu A,B,C đã đánh ở trên đấy). Ngoài việc vẽ nhân vật thì cũng cần chú ý đến việc hoàn chỉnh các đồ vật, khung cảnh. Lưu ý trong phác thảo thì nhân vật chưa có biểu cảm khuôn mặt, cần tự vẽ theo tình huống và thoại.

    Khi đã cảm thấy ổn trang truyện rồi thì ta sang bước cuối cùng.

    3. Hoàn thiện:

    Đến đây bạn sẽ đổ màu và sắc độ cho các khung tranh (Có thể là đen trắng có thể là màu tùy truyện) và thêm khung thoại. Lưu ý, trước bước 3 là lúc tốt nhất để xem lại và sửa truyện lần cuối, vì nếu để hoàn thành xong hết rồi thì sửa lại sẽ rất mất công.

    Với truyện này, tôi đi nét và gửi cho họa sĩ Cương hoàn thiện. Anh đã thêm một khung để đẩy cao sự cao trào và sửa biểu cảm nhân vật mạnh hơn để tăng cảm xúc cho truyện. Cuối cùng là đổ màu và điền thoại.

    Thành phẩm cuối cùng là đây:


    Trên đây là 3 bước theo cách thực hiện truyện một trang của tôi. Quá trình có thể khác đối với truyện nhiều trang.

    Nếu bạn có thắc mắc, hãy để lại comment dưới đây hoặc gửi mail tới [email protected]

    emo-like

  • Xin đừng ngại học vẽ

    Xin đừng ngại học vẽ

    Có một số bạn từng tâm sự với tôi rằng “Thích học vẽ lắm nhưng không có năng khiếu“. Chắc rằng đây cũng là tâm sự của nhiều người. Riêng tôi thì tôi vẫn cố gắng khuyên mọi người, xin đừng ngại học vẽ, bởi năng khiếu chỉ là một yếu tố rất rất rất nhỏ trong cái chuyện học vẽ ấy mà thôi.

    Trẻ con hầu như đứa nào cũng thích vẽ, và hầu như đứa nào vẽ cũng nguệch ngoạc như nhau. Nhưng lớn lên rồi, mỗi đứa bận một chuyện, với những sở thích mới. Cái đứa cứ tiếp tục nguệch ngoạc nhiều năm sau đó, nét vẽ sẽ lớn lên theo; còn cái đứa mà dừng vẽ khi 5 tuổi, đến khi 20 tuổi vẽ lại thì nét vẽ vẫn chỉ như đứa trẻ con, bởi đó là điểm mà họ đã dừng lại. Khi ta lớn lên, ta bị tính toán và hoài nghi, ta không còn tự nhiên và lạc quan như một đứa trẻ con được nữa; sợ rằng mình “không có năng khiếu”, nhiều người đã chọn cách đầu hàng.

    Thật ra các bạn ạ, điều các bạn cần là một sự quyết tâm và một thời gian tập luyện.

    emo-sad

    Tôi nói vậy bởi tôi chính là một thằng đã mải miết vẽ nguệch ngoạc từ năm 3 tuổi đến năm 20 tuổi. Tôi đã từng nghịch nát những quyển tập vẽ, từng vẽ nhại lại những bộ truyện tranh đến kín cả chồng giấy, từng vẽ hàng trăm bức tranh mà đến giờ chỉ dám khoe ra có vài cái vì đến lúc nhìn lại cũng thấy.. xấu thật. Tôi đã từng là một thằng nhóc 10 tuổi tham gia một cuộc thi vẽ thiếu nhi, sau đó nhìn bức tranh đạt giải ba và xấu hổ thấy mình đếch có tý “năng khiếu” nào. Tôi chỉ là một thằng đam mê vẽ vời mà thôi.

    Đứng ở vị trí của tôi nhìn lên, có rất nhiều người tài mà tôi biết không thể nào bằng được.  Có những người tài mà phong cách của họ rất đặc biệt, hoặc cảm thụ về hình ảnh và mỹ thuật của họ cực kì tốt, hoặc khả năng sáng tạo ra những thứ chẳng ai nghĩ tới. Còn có những người thiên tài mà cầm cọ vẽ đẹp hơn ảnh chụp hoặc 10 tuổi vẽ bức tranh triệu đô thì cũng đến phát khóc mất. Tiêu cực thì là vậy. Còn tích cực thì là, chỉ cần bạn chăm chỉ tập vẽ, bạn có thể vẽ bằng hoặc đẹp hơn tôi.

    Đễ dễ hình dung, hãy tưởng tượng ra một đề thi với ba-rem điểm tiêu chuẩn:

    • Câu 1 (3 điểm): yêu cầu trình độ phổ cập, hầu như ai cũng biết.
    • Câu 2 (5 điểm): yêu cầu chăm chỉ làm bài tập trong SGK phổ thông.
    • Câu 3 (2 điểm): yêu cầu có khả năng tư duy cao và đề xuất ý kiến riêng.
    • Câu 4 (1 điểm vượt khung): yêu cầu trình độ hơn người cỡ IQ 200.

    Giờ áp dụng nó vào việc học vẽ xem sao. Lấy mốc cao nhất là thiên tài hoàn mỹ độc cô cầu bại làm trọn vẹn 4 câu được 11/10 điểm (Chẹp). Giả dụ bạn chỉ vẽ ở hồi 3-4 tuổi, trình độ vẽ được bông hoa và ông mặt trời, làm được hết hoặc gần hết Câu 1: điểm là 2/10 hoặc 3/10. Giả dụ tôi làm hết được Câu 1 và làm gần hết Câu 2 nhờ 15 năm tập vẽ: điểm là 7/10. Một anh chàng họa sĩ tiếng nổi như cồn nào đó có phong cách rất đặc biệt làm được hết đến Câu 3: được 9/10 hoặc 10/10.

    Vậy rút ra điều gì? Rút ra là bạn đừng sợ bởi bạn “không có năng khiếu”. Nếu chăm chỉ thì bạn hoàn toàn có thể được điểm 7 điểm 8 (Trừ phi bạn chỉ muốn được 10). Nếu yêu thích việc vẽ, hãy theo đuổi nó. Bây giờ bạn vẽ ông mặt trời méo mó, tập luyện một vài năm, ông mặt trời của bạn sẽ to đẹp rực rỡ; bây giờ bạn vẽ con mèo người ta nhìn ra con chó, tập luyện một vài năm, bạn có thể tặng cho người ta cả mười hai con giáp. Tất nhiên còn tùy mục tiêu của mỗi người, nhưng tôi nghĩ một chút khả năng mỹ thuật thì tốt cho tất cả. Để đến lúc ai cũng vẽ được điều gì mình muốn thể hiện với người khác, trong cuộc sống cũng như công việc, thay vì phải đế thêm một câu “Xin lỗi mình vẽ không giống…”

    Nếu bạn vẫn chưa tin, tôi xin lấy một ví dụ khác. Đó là việc viết. Viết chữ ấy.

    Viết nếu nói về bản chất thì nó chỉ là hành động vẽ lại các kí tự được quy định theo ngôn ngữ do một (vài) người nào đó sáng tạo ra. Ở Tiếng Việt thì tập viết chính là bạn được học vẽ kết hợp một bảng 29 hình vẽ đấy. Cứ vẽ nhại lại hình trong quyển tập viết là bạn viết được đúng không? Rồi sau đó tùy thuộc tính cách, thói quen mà mỗi người một nét chữ khác nhau. Ai cũng có thể đi tập viết chữ đẹp thì tôi tin ai cũng có thể đi tập vẽ đẹp được.

    Giả dụ đến đây bạn đã tin rằng mình có thể tập vẽ đẹp được, nhưng lại ngại nếu phải bỏ ra khoảng, 10 năm tập luyện? Nếu bạn phát triển nét vẽ tự nhiên từ một đứa trẻ, có thể mất đến 10 năm thật. Nhưng trưởng thành rồi, cách học cũng rút ngắn hơn. Tin mừng là nhờ sự phổ cập của các tài liệu trên internet cùng sự phổ thông của các lớp học mỹ thuật, bạn có thể chỉ mất 2 năm để có thể vẽ đẹp như tôi! (Mặc dù tôi vẽ cũng không đẹp lắm). Tất nhiên là phải dành thời gian nghiêm túc cho nó, và điều đó cần sự yêu thích nhất định.

    Nhưng mà, đừng ngại nhé!

    emo-like

  • Gone Girl, hay bài học về tình yêu và hôn nhân

    Gone Girl, hay bài học về tình yêu và hôn nhân

    Sau khi mới xem bộ phim này từ rạp về, tôi đã viết một cái review ngắn nói rằng đây là bộ phim phải xem với tất cả các cặp đôi, đặc biệt là những cặp đôi sắp cưới. Một vài người sau đó có kêu rằng tôi hại bạn, hoặc có mưu đồ chia rẽ tình cảm người ta. Thật ra thì tôi chỉ thấy đây là một bộ phim rất ý nghĩa vậy thôi.

    Vâng, bỏ qua lớp nội dung trinh thám đầy bi kịch, cũng không bàn đến việc các nhân vật đã sát hại và có âm mưu sát hại nhau như thế nào; Gone Girl nhắc lại cho chúng ta những bài học sâu sắc về chủ đề tình yêu và hôn nhân (mặc dù điều đó nghe có vẻ khó tin khi người nói là tôi). Để minh họa, tôi xin trích dẫn lại một vài câu thoại trong phim dưới đây.

    1. Hai con người cần phải thay đổi và tự hoàn thiện để sống được với nhau.

    Nick teased out of me things I didn’t know existed. A lightness, a humor, an ease. But I made him smarter. Sharper. I inspired him to rise to my level. I forged the man of my dreams.We were happy pretending to be other people.

    I was this average guy from an average place… with mediocre aspirations. And I met a woman who dazzled me. And I wanted her to love me… so I pretended to be better than I was.

    Nào, thật ra câu chuyện hiện hữu ngay từ những thứ đơn giản thôi mà. Ví dụ: Anh ấy thích xem phim, còn cô ấy thì không. Cô ấy thích đi phượt, còn cô ấy thì không. Anh ấy không thích sầu riêng còn cô ấy lại thích, nên anh ấy phải ăn theo.. hoặc ngược lại, cô ấy phải bỏ món sầu riêng ưa thích của mình. Vân vân và vân vân.

    Mỗi người đều có những tính cách và sở thích khác nhau. Đôi khi để có thể “hợp” được với người khác, ta phải chiều theo họ, cùng thích những gì họ thích, cùng làm những gì họ làm. Nếu hai người cùng yêu thương và nhượng bộ lẫn nhau, họ có thể trở thành cặp đôi hoàn hảo và vô cùng hạnh phúc. Dĩ nhiên, nó cần sự nỗ lực rất lớn, và cả khả năng thích nghi.

    But Nick got lazy. He became someone I did not agree to marry. He actually expected me to love him unconditionally.

    When we got married, I promised to be that guy. That guy who works harder. That guy who, who lives and acts… and loves with as much passion as she does.
    But I failed her. Instead of doing what was right… I did what was easy.

    Và nếu ta không thể thích nghi, hoặc không bảo vệ được những sự nhượng bộ đó, câu chuyện sẽ rạn nứt giữa hai người. Càng gặp nhau nhiều, va chạm sẽ càng nhiều. Hôn nhân, đồng nghĩa với việc chung sống với nhau 24/7, sẽ là mốc cuối cùng cho thử thách đó.

    Có một người bạn đã tâm sự với tôi một câu chuyện đem lại cho tôi cảm giác tương tự. Hai người đã rất cố gắng trở nên tốt đẹp vì nhau, nhưng họ đã không thể cố được mãi. Họ cảm thấy mệt mỏi vì phải gồng mình lên để thật cẩn trọng, thật nâng niu, thật nhún nhường vì nhau. Cuối cùng thì sự giải thoát là chia tay. Tình cảm là có thật, nhưng họ thiếu một điều gì đó để có thể ở bên nhau. Có lẽ cái đó người ta gọi là “không hợp”.

    Tôi nghĩ rằng, tình yêu thì cứ xảy ra, và nhiều khi chia tay là việc sẽ phải đến; nhưng hãy thành thật với người kia và cũng với chính bản thân mình trước khi tiến tới hôn nhân. Bởi, hai con người cần phải thay đổi và tự hoàn thiện để sống được với nhau.

    2. Sự bền vững của hôn nhân yêu cầu hi sinh và tha thứ.

    When two people love each other and can’t make that work… that’s the real tragedy.

    Câu chuyện của phim kể về bi kịch xảy ra sau khi hai nhân vật chính đã cưới nhau được 5 năm, khi sự “không hợp” đã lên tới đỉnh điểm, khi người này đã quá mệt mỏi vì người kia. Hậu quả của một mối quan hệ không được chăm sóc đấy là họ đã tự hành hạ nhau. Nhưng cuối cùng thì, hai người lại trở về bên nhau và tiếp tục cuộc hôn nhân dù có cảm thấy đau khổ, hoặc căm ghét nó, đi chăng nữa.

    Hình như đã từng có hai cụ già nói như thế này: “We were born in a time when if something was broken we would fix it, not throw it away(Chúng ta sinh ra vào cái thời mà nếu cái gì hỏng thì chúng ta sẽ cố sửa chữa nó chứ không phải là vứt nó đi) khi được hỏi về hôn nhân. Vậy đấy, chuyện gì sẽ xảy ra khi ta trở nên quá mệt mỏi và cảm thấy không còn có thể cố gắng vì nhau nữa, khi mối quan hệ đã bị ràng buộc bởi lễ nghi và văn hóa?

    Không dám lạm bàn lựa chọn nào là đúng là sai. Tuy vậy, nhân vật trong phim đã phải lấy hi sinh về phần mình và tha thứ cho người kia để có thể tiếp tục làm vợ chồng, và thậm chí là một đôi vợ chồng hoàn hảo trong mắt người ngoài. Thật ra đây chỉ là một hình thức trầm trọng hóa vấn đề. Tỉ lệ để cuộc hôn nhân của bạn có trục trặc nghiêm trọng của bạn cỡ này là rất rất nhỏ thôi, nhưng thế mới thấy có những chuyện không to lắm thì ta có thể chấp nhận lẫn nhau được, phải không.

    And then all we did was resent each other, and try to control each other. And cause each other pain.

    That’s marriage.

    Tôi vẫn luôn muốn nghĩ hôn nhân không tệ vậy đâu, nhỉ?


    emo-ask

    Thú thật ở trên đều là cảm nghĩ cá nhân cả, không có kinh nghiệm thực tế đâu nên nếu mọi người có thấy vớ vẩn quá thì bỏ qua cho. Vì tính chất đặc biệt của bộ phim này nên tôi luôn muốn được xem lại nó trong một cuộc hẹn: tôi sẽ cầm tay cô ấy, quay sang mỉm cười, và thì thầm: “This could be us” (Đây có thể là chúng ta đó). Nghe có vẻ rất đáng sợ nhưng thật ra chỉ toàn thiện chí mà thôi, ây da.

    I’ve killed for you.
    Who else can say that?

    Tôi rất thích đoạn này. Phải, thành tựu tối cao đấy. Kiểu như “Anh có thể nhảy vào nước sôi lửa bỏng vì em” nhưng mà mấy ai chứng minh được đâu…

  • Vẽ vector, bạn làm gì?

    Vẽ vector, bạn làm gì?

    Như tôi vẫn thường nghĩ khi ngồi vẽ các thiết kế thương hiệu hoặc biểu tượng: “You can do math while you do art” (Bạn có thể làm toán trong khi bạn làm mỹ thuật). Nghe chừng hai cái không liên quan gì tới nhau, nhưng tôi nghĩ đó là một sự miêu tả tương đối chính xác cho công việc thiết kế đồ họa bằng vector.

    Có thể bạn không phải họa sĩ siêu phàm đến mức có thể cầm bút lên và vẽ một hình tròn vành vạnh, nhưng nhờ sự kì diệu của công nghệ (vâng, thật kì diệu), bạn có thể làm điều đó cực kì dễ dàng thông qua sự trợ giúp của các phần mềm máy tính: Chọn một điểm làm tâm, quy định một con số nào đó làm bán kính và a lê hấp, bạn có ngay một đường tròn chính xác tuyệt đối với kích thước như ý. (more…)

  • Hello 2015

    Hello 2015

    Chào một năm mới.
    Phấn đấu năm nay sẽ làm được nhiều điều thú vị 🙂