Blog

  • Những khoảnh khắc đáng nhớ của 2018

    Những khoảnh khắc đáng nhớ của 2018

    Ngẫm lại thì, năm 2018 có rất nhiều chuyện xảy ra, gặp nhiều người và cũng xa nhiều người. Nhưng giữa một tỷ thứ chuyện đã xảy ra đấy thì có hai khoảnh khắc mà giờ tôi vẫn còn nhớ rõ.

    Lần thứ nhất là lúc xem cuộc thi bắn pháo hoa Đà Nẵng cùng gia đình, hồi tháng Sáu. Tôi đã từng xem pháo hoa trực tiếp nhiều lần, cũng từng ngó qua cuộc thi này trên TV vào những năm trước đó, thấy.. bình thường, nên thực sự trước khi đi không kì vọng nhiều.

    Sự thật làm tôi ngỡ ngàng. Dàn pháo hoa trực tiếp trên sông với khán đài đủ chiều cao. Những bản nhạc được đội Thụy Điển tuyển chọn kĩ lưỡng và kết hợp với pháo hoa thành một phần thi công phu. Tôi lúc ấy bị choáng ngợp bởi cả hình ảnh và âm thanh, không chỉ bởi pháo hoa đẹp, mà còn bởi một cảm giác thanh thản lạ kì mà nó mang đến. Trong thoáng chốc, cái tâm hỗn độn đầy những phiền muộn và dằn vặt của tôi như được gột sạch trơn. Chẳng còn bận tâm công việc, hay tương lai, hay những mối quan hệ. Tôi thấy mình trống rỗng, chỉ còn những vệt hoa pháo hằn lên mắt, và tiếng nhạc lấp đầy đôi tai.

    Đến khi trở về mặt đất rồi tôi vẫn thầm cảm ơn cái giây phút ấy, đã cho tôi hiểu được một khắc thanh thản đáng quý như thế nào giữa dòng đời.

    Và tôi nghĩ rằng các bạn nên thử đi xem nó một lần trong đời.

    Lần thứ hai là lúc đi xem một sự kiện âm nhạc nho nhỏ được tổ chức vào hồi tháng Tám tại VCCA, với sự tham gia của Mademoiselle và Pink Frog. Tôi đến muộn nên khán phòng đã chật kín, chỉ còn biết đứng ngoài nghe chữ được chữ không. Khoảng nửa tiếng sau khi có vài người đi ra bớt thì tôi cũng lẻn vào được để đứng ở cuối phòng.

    Tôi nghe tiếp vài bài và không có gì xảy ra cho đến khi Pink Frog bắt đầu chơi bài Tôi và em. Bài này tôi cũng từng nghe rồi, nhưng lần đó cũng.. bất ngờ tấn công tôi luôn. Những lời hát như đâm vào da thịt, làm tôi lạnh dọc cả sống lưng, và mạng sườn với chân tay thì nổi hết cả da gà. Tôi và em. Tôi nhớ đến một cô bé, người mà tôi đáng lẽ đã rủ đi nghe cùng sự kiện này nhưng không được. Tôi tưởng tượng thấy một câu chuyện hai người đi ngược chiều nhau, thoáng gặp rồi lại lạc nhau, giữa những bộn bề đời. Như câu chữ ấy. Tôi cảm thấy như mình đang đứng ở giữa không trung và nhìn qua một tấm kính, nơi ẩn chứa những mảnh tương lai lấp ló giữa những hỗn độn. Tôi cảm thấy như cô bé ấy đã đi qua tôi lâu rồi, và tôi chỉ có thể đứng đó ngoái lại, không thể đi nổi.

    Tôi không còn nhớ nổi chương trình hôm đó còn những bài gì nữa.

    Hai khoảnh khắc đó, chẳng thơ mộng, chẳng phải bắt đầu cũng như kết thúc của cái gì.

    Là hai khoảnh khắc mà tôi như bước một chân ra ngoài thực tại.

    Là hai khoảnh khắc mà tôi sẽ nhớ về 2018.

  • Về Minolta SRT-102

    Về Minolta SRT-102

    Máy đi viện đã hơn tuần mà chưa thấy có tiến triển, nên đành viết dăm dòng nhớ thương. Hi vọng đây sẽ không phải là điếu văn cho em nó.

    My Minolta SRT-102
    My Minolta SRT-102

    Minolta SRT-102 được sản xuất vào những năm 1973-1975, tức là hơn mình gần hai chục tuổi. Gọi em vì bé bỏng thôi chứ tính tuổi chắc phải gọi bằng chú..

    Thân xác “chú” khỏe mạnh cứng cáp. Toàn thân kim loại. Cái xác không đã nặng đến bảy lạng, thêm phim, pin với ống kính vào nữa thì cũng chỉ như cầm quả tạ hơn cân. Đảm bảo ném nhau móp đầu (nhau).

    Mà pin ấy chỉ dùng để đo sáng, còn lại hoạt động hoàn toàn bằng cơ khí. Mình vẫn thường nghĩ mà kinh ngạc về một loạt hệ thống bánh răng phức tạp ở trong cái cục sắt ấy, mà chỉ cần vặn vặn một tý bấm cái tạch là có thể tạo ra chuyển động màn trập ở tốc độ 1/1000s, chả cần điện.

    Nhớ kĩ lại thấy chức năng đầy đủ chả thiếu gì, lấy nét cả mặt cắt cả hoa dâu, hẹn giờ có, chồng phim có, khóa gương lật có, xem trước khẩu độ cũng có… Cắm cái flash đời mới vào chụp cũng nháy sáng lóa luôn tóm lại là thật hết hồn với công nghệ của hơn bốn chục năm về trước.

    Đấy suốt bao lâu cứ vừa dùng vừa trầm trồ về cục gạch già ấy sao mà bền thế.

    Cho đến bây giờ đã què cụt và đi viện. Linh kiện đã cũ, bánh răng đã mòn.

    Self-portrait with Minolta SRT-102
    Self-portrait with Minolta SRT-102

    Chỉ mong lại được chụp.

  • Phát điên với thuật toán nén ảnh của facebook

    Phát điên với thuật toán nén ảnh của facebook

    Đây là bức ảnh tôi định đăng lên facebook tối nay:

    Vill
    Vill

    Còn đây là bức ảnh mà Facebook trả cho tôi, sau khi tôi đã thử thay đổi đủ các kích thước, nén lại, đổi định dạng:

    WTF?

    Để cho thêm phần drama thì phóng to lên 300% nhìn cho kinh

    Facebook at 300%

    Đến giờ vẫn chả biết phải làm gì.

    Dù sao thì nó cũng là social network chứ không phải photography network.

    Facebook và Instagram thì nén ảnh nát toét, Flickr thì cổ đại không chịu thay đổi, còn Tumblr thì tự hủy. Tôi nghĩ là tôi nên tự host ảnh của mình cho chắc ăn.

  • Kết thúc 2018

    Kết thúc 2018

    Kết thúc 2018.

    Là khi tôi chợt nghĩ lại và nhận ra năm vừa rồi là một năm quá dài. Có nhiều thứ khiến tôi sửng sốt khi nhớ lại rằng nó đã xảy ra trong một năm qua.

    Tôi gặp được rất nhiều người.

    Và rồi rất khó để gặp lại.

    Một năm vẫn chưa biết mình cần phải làm gì. Vẫn cảm thấy đang trôi giữa dòng nước lũ. Vẫn luôn tự hỏi mình đáng ra phải đứng ở đâu.

    Một năm nhận được nhiều sự im lặng.

    Không ngừng cảm thấy mình đã sai trong những lựa chọn. Không ngừng tự hỏi liệu có lựa chọn nào là đúng không.

    Luôn muốn có được. Luôn sợ mất mát. Luôn cảm thấy thất bại trong việc nói ra cảm xúc của mình.

    Kết thúc 2018.

    Chơi vơi.

  • Nút kích hoạt ký ức

    Nút kích hoạt ký ức

    Nhìn chung thì tôi là một người có trí nhớ kém, thường những gì mà chỉ nói chuyện thôi thì tôi không tài nào nhớ được. Tuy nhiên nếu những sự kiện được liên kết với nhau thành một chuỗi, và trở thành những kỉ niệm, thì chúng có thể lưu trữ lâu đến mức nhiều khi làm tôi kinh ngạc.

    Chúng trở thành những thước phim, tuy không rõ ràng như cảnh thật, nhưng chứa đầy những cảnh trí, nhân vật và cảm xúc đã từng xảy ra. Và hoàn toàn ngẫu nhiên, một vài yếu tố trong khung cảnh đó bỗng trở thành một hình ảnh đại diện cho những thước phim ký ức này. Bởi chỉ cần nhìn thấy chúng xuất hiện lại ở đâu, tôi bỗng nhớ lại toàn bộ những chuyện đó, một cách tuần tự.

    Những yếu tố này, tôi gọi là “Nút kích hoạt ký ức”.

    Ví dụ bằng một lần câu chuyện nhỏ, khoảng năm 2011. Khi ấy tôi phóng xe nửa thành phố lên một quán cafe nhỏ trên phố Tô Ngọc Vân, để gặp một người bạn. Đó là lần gặp gần như đầu tiên, và là cuối cùng. Cho đến bây giờ, mỗi lần đi ngang qua trục Thanh Niên – Nghi Tàm – Xuân Diệu – Tô Ngọc Vân là tôi lại nhớ đến cuộc gặp đó. Tôi như nhìn thấy cái quán nhỏ đó, như nghe thấy lại cuộc nói chuyện, như cầm lại tờ hóa đơn mà tôi vẫn còn nhớ con số trên ấy. Chỉ là “như” thôi, giống một thước phim được quay qua lớp màn dày, mà tôi vẫn có thể thấy hết, mỗi lần đi ngang qua.

    Tiếc thay, những ký ức này, dù vui dù buồn, thì chúng đã đều là quá khứ. Và việc thường xuyên bị kích hoạt lại những chuyện đã cũ như vậy, khiến tôi rơi vào một vòng xoáy của u buồn và nuối tiếc.

    Vô số những con đường ở Hà Nội. Áo đồng phục trung học. Yahoo. Chiếc nhẫn khắc tên. Hoa hồng. Trà đào. Những hình xăm. Đà Lạt. Nhiều bộ phim. Vài mẩu thư nhỏ. Bia Desperados. Circle K. Hồ Xã Đàn. Những đêm mưa rả rích của mùa hè và những bài hát của Trang. Hàng ngàn những khoảnh khắc nữa trong cuộc sống làm tôi sững người, bụng thì thắt lại mà đầu thì quay cuồng. Tôi tưởng như có thể gục ngã giữa một màn đen bất tận và bị nhấn chìm bởi lớp lớp những cơn sóng cảm xúc không ngừng chụp xuống.

    Rồi một ngày tôi nhận ra rằng, thời gian cứ tiếp tục trôi thì cuộc sống sẽ càng sản sinh ra nhiều những thước phim như vậy. Và rồi đến một lúc nào đó tôi sẽ đứng giữa một ma trận nút bấm, chỉ cử động một chút thôi cũng có thể kích hoạt cả một quả bom khổng lồ. Nếu rốt cục, tôi vẫn không thể từ bỏ được những kỷ niệm.

    Và tôi nhớ đến nhân vật Toru Watanabe, nhớ đến tình tiết mỗi khi anh nghe thấy bản nhạc “Rừng Na-Uy” là lại “nghĩ đến những mất mát trong cuộc đời mình: những thời đã qua không bao giờ trở lại, những bạn bè đã chết hoặc biệt vô âm tín, những cảm xúc mãi mãi không còn nữa.”

  • Triển lãm những chiều thứ bảy

    Triển lãm những chiều thứ bảy

    Đều đặn mấy tuần gần đây, thứ bảy nào tôi cũng ghé qua triển lãm ở VCCA chút xíu, như một thói quen, như một sự tìm kiếm.

    Thật ra tất cả lại bắt đầu vào một ngày thứ sáu, chuỗi ngày cuối cùng của triển lãm TỎA 2, cùng với Thỏ.

    TỎA 2

    Sau đó dù Thỏ không thể đi cùng nữa, tôi vẫn có một cảm giác thôi thúc để tiếp tục tìm đến nơi đó một mình.

    Mà trước giờ tôi vốn không thể chịu được việc một mình. Tôi cảm thấy lạc lõng.

    Thế rồi đến triển lãm Fragments của anh Hiraki Sawa. Và tôi tìm thấy sự lạc lõng đó trong một số tác phẩm. Tôi tìm thấy sự lạc lõng đó trong một vài người xem ghé qua. Tôi cảm nhận được sự bất định trong không khí, ở một nơi mà người ta chẳng thể dám khẳng định chắc như đinh đóng cột về tất cả mọi thứ.

    Ngoài ra tôi cũng cảm thấy hài lòng với buổi trò chuyện, với buổi biểu diễn, với sự đa dạng của dòng người đi qua triển lãm, dù cho họ đến để thưởng thức hay để khám phá hay để tạo dáng chụp ảnh.

    Và tôi cố gắng ghi lại.

    Fragments Fragments Fragments Fragments Fragments Fragments Fragments Loanh quanh Loanh quanh

  • Học vẽ là học gì?

    Học vẽ là học gì?

    Trong suốt sự nghiệp vẽ bậy của tôi, đã không ít lần được nghe người khác bảo với mình:

    “Uầy, em cũng muốn học vẽ.”

    học vẽ

    Và tôi sẽ nói với họ rằng:

    “Ờ hớ. Nếu chưa biết gì thì nên học từ cơ bản này. Hình họa này. Bố cục này. Ánh sáng màu sắc này. Giải phẫu này..”

    học vẽ

    “Ơ phức tạp thế? Em muốn học NHANH cơ!”

    “Nhanh.. á? NHANH Á?”

    học vẽ

    Chà, với tôi nói riêng và tất cả những người đã dành nhiều năm để luyện vẽ nói chung thì nhanh là một từ rất hư cấu. Dĩ nhiên tôi vẫn khuyến khích mọi người học vẽ một cách nghiêm túc. Bởi với hệ thống lớp học vẽ nhiều hơn, chất lượng hơn và kiến thức internet mênh mông như bây giờ thì việc học vẽ nói chung đã tối ưu về thời gian hơn xưa nhiều, nhưng nhanh của tôi có giống nhanh mà các bạn nghĩ đến hay không.

    Ví dụ ngày xưa bạn A luyện vẽ mất 10 năm, giờ bạn B luyện mất 2 năm, là đã nhanh hơn nhiều, nhưng thế có gọi là nhanh không?

    “Em muốn học nhanh như nào?”

    “Ờm.. khoảng 1 tháng chả hạn?”

    *BÙM*

    emo-angry

    well..

    Sau đó thỉnh thoảng tôi lại nghĩ lại, liệu thực sự có cách nào nhanh không nhỉ?

    Không phải ai cũng có nhu cầu học mỹ thuật một cách tử tế để trở thành họa sĩ, hoặc họa sĩ tự phong. Có thể ban đầu trong đầu họ chỉ là những ý nghĩ vô cùng đơn giản nhưng chưa biết cách diễn giải rõ ràng, kiểu như: “Em muốn học vẽ nhật ký” hoặc “Em muốn học vẽ mèo“.

    học vẽ

    Và tôi lại nghĩ, có cách nào dạy nhanh theo những nhu cầu đó không nhỉ? Những thứ cơ bản nhất để phục vụ một chủ đề nào đó, trước là để người học đạt được mong muốn của mình, sau thì như là một đoạn giới thiệu để họ quyết định có muốn học sâu hơn không.

    Kiểu như, “vẽ mèo trong 3 tuần” chẳng hạn.

    học vẽ

    Dù sao thì tôi vẫn chưa chắc người ta có thể dạy gì và như thế nào để phục vụ những mục tiêu như vậy. Nếu bạn chưa biết gì nhiều nhưng vẫn muốn học vẽ, bạn có thể chia sẻ kĩ hơn về mục đích cũng như tưởng tượng của bạn về việc bạn muốn vẽ gì. Và chúng ta sẽ cùng xem xét nó.

    emo-ask

    Comment ở dưới này này.

  • Sinh nhật của anh ngày nào?

    Sinh nhật của anh ngày nào?

    Thứ đặc biệt nhất của quán này là ánh sáng. Những vạt vàng nhạt từ mấy cây đèn thả, vài đốm lấp lánh của dây trang trí quanh trần, và cuối cùng là cái tên được viết uốn lượn bằng hai dải neon nửa xanh lam nửa đỏ quạch; tất cả hòa quyện thành một thứ ánh sáng mờ ảo vừa đủ để nhìn thấy tất cả hình khối trong quán, nhưng dù có tập trung cũng chẳng nhìn thấy chi tiết nào cả. Hắn rất thích như vậy. Tối nay vắng khách, chỉ thấy vài bóng người ngồi túm tụm ở dãy bàn nằm bên kia quầy bar, nói chuyện với nhau bằng một âm lượng không vượt qua tiếng nhạc không lời nhè nhẹ. Tuyệt thật, J nghĩ.

    “Thế rốt cuộc là ngày nào nào?”

    G cất tiếng hỏi hắn một lần nữa. Ánh mắt của cô đã chớm hiện lên sự sốt ruột.

    “Em có đùa với anh đâu.”

    J cười nhẹ, thầm ước cô gái ngồi bên cạnh mình có thể thư giãn và nhìn thấy những điều hắn thấy ở không gian đặc biệt này. Hắn ngập ngừng thêm một khắc rồi quay sang.

    “Cũng có gì quan trọng đâu, giờ sinh nhật đối với anh cũng không khác gì ngày thường cả.”

    “Thế thì cho em biết cũng đâu có sao chứ?”

    “Ừ chỉ là..” J miết miết hai ngón tay lên vành tai trái, “.. anh cũng không muốn nói lắm.”

    “Em muốn biết cũng không được hả…”

    Đôi môi của G hơi cong lên một chút. Hai bàn tay nhẹ nhàng nhấc chiếc cốc thủy tinh lên rồi cô khẽ cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ, không phát ra một âm thanh nào. J ngắm nhìn tất cả những hành động đó như thể đang xem một thước phim quay chậm. Đoạn hắn cũng cầm cốc của mình lên, lắc nhẹ một vòng. Tiếng leng keng của viên đá trong cốc như để xác nhận rằng không gian ở chiếc bàn này không phải là phim câm. Dằn xuống một hơi cay nồng, hắn lên tiếng.

    “Thật ra ấy, nếu muốn thì em có thể tự tìm được mà.”

    “Tìm kiểu gì cơ?” G tròn mắt.

    “Nếu em thực sự muốn thì sẽ có cách.”

    J dừng lại suy nghĩ một chút. Hắn lắc đều chiếc cốc trong tay, để tiếng leng keng kéo dài như một hồi chuông nhỏ.

    “Trước đây ấy, lâu lắm rồi, anh cũng từng hỏi ngày sinh nhật của một cô gái. Cô ấy bảo anh rằng, ‘nếu cậu thực sự muốn thì cậu sẽ tìm được thôi’. Anh thấy lạ lắm, kiểu lúc ấy anh cũng chưa thực sự hiểu tại sao. ‘Nếu cậu không tìm được, có nghĩa là cậu chưa thực sự muốn tìm.’ Đấy cô ấy nói thế. Tối hôm đó về anh thử đào bới hết cả lên, và đúng là anh tìm được ngày sinh của cổ thật. Từ đó về sau, những lời ấy cứ ám ảnh anh mãi, không phải về chuyện sinh nhật, mà là về tất cả mọi chuyện trong cuộc sống. Rằng liệu có phải, những việc mà chúng ta vẫn coi là không được, chẳng qua chỉ là chúng ta không muốn đủ mà thôi. Ta hay bị vin vào lối mòn, một con đường dễ dàng và đơn giản. Nếu thực sự muốn thì sẽ gặp được, nếu thực sự muốn thì sẽ cùng đi, nếu thực sự muốn thì sẽ chủ động, kiểu kiểu vậy.”

    Uống cạn chỗ còn lại, J giơ cốc còn trơ đá lên quá đầu. Một cái chai bự lùn lùn chui ra khỏi quầy và bay đến rót cho hắn một lượng cao đúng bằng một đốt ngón tay. Viên đá lúc này chìm nghỉm, đã khó mà kêu rõ tiếng được nữa. Hắn quay sang G vẫn đang nhìn mình chằm chằm.

    “Anh lại nói hơi lan man quá rồi. Ý là, anh không giấu hết hoàn toàn đâu. Em có thể tìm được đấy.”

    “Hứ. Anh lại lý sự rồi.”

    G quay ra ngoài, tay chống cằm, không nói gì nữa. J chỉ biết cười hắt ra miễn cưỡng. Hắn ngả người ra lưng ghế, vừa nhấm nháp cốc của mình vừa trở lại quan sát những mảng sáng dìu dịu.

    Có khách mới vào quán.

    Bóng đen ấy lẳng lặng bước đến chỗ máy nghe nhạc, búng tay một cái trước khi lướt về cái bàn cao ở sát tường. Bản nhạc không lời bỗng tắt lịm. Không gian trong quán tưởng đâu bị đóng băng mất vài giây cho đến khi hai tiếng “tút tút” lảnh lót vang lên, nối liền sau đó là bài hát Summer Wine bản của Nancy Sinatra và Lee Hazlewood trình bày.

    Strawberries cherries and an angel’s kiss in spring
    My summer wine is really made from all these things

    “Không tệ.” J gật gù. Thế rồi chợt nghĩ ra điều gì đó, hắn nhoẻn miệng cười.

    “Này, theo em nghĩ, thì bình thường người ta hỏi ngày sinh nhật của nhau là để làm gì?”

    G lấy tay chỉnh lại tóc, giọng nói ngập ngừng nhưng cẩn trọng.

    “Thì, ít nhất là để biết này, xong rồi đến lúc đấy có thể tặng quà hoặc chuẩn bị một bất ngờ gì đó?”

    “Thế thôi đúng không?”

    Vuốt vuốt lọn tóc trên vành tai, G quay sang nhìn thẳng vào mắt J. Gương mặt cô không thực sự rõ nét dưới ánh đèn chỉ đủ sáng để lưu lại một vệt trên đỉnh đầu, nhưng hắn vẫn có cảm giác là cô đang chau mày.

    “Ý anh là sao?”

    “Kiểu như này…” J nhấp thêm một ngụm. “Thường nếu mà chỉ hỏi cho biết ấy, thì rồi người ta nghe xong cũng không nhớ đâu. Anh nghĩ vậy. Nó chỉ là một thông tin mang tính khoảnh khắc, họ sẽ thu nạp tạm thời để đối chiếu với một bảng so sánh mà họ đặt ra, kiểu, tháng mấy, có gần nhau không, vào mùa nào, cung hoàng đạo là gì, giống ai không, vân vân. Xong rồi thì thải ra. Quên đi. Vô thưởng vô phạt.”

    Nốc cạn chỗ còn lại, hắn hào hứng lắc chiếc cốc theo điệu nhạc.

    “Còn nếu để làm điều gì đó, thì tại sao lại phải chờ đến ngày sinh nhật? Đồng ý rằng đó là một ngày ý nghĩa và xứng đáng cho những điều bất ngờ. Nhưng, bất kì ngày nào trong năm cũng xứng đáng cho điều đó, lại là vấn đề có muốn hay không thôi, anh tin là thế. Nếu sinh nhật là một ngày gần gần, họ có thể để dành, nhưng nếu không thì tại sao phải chờ đợi để thể hiện mối quan tâm, hoặc tình cảm, của bản thân mình cho người khác? Đừng trông chờ vào sự đặc biệt của ngày tháng, mà nên tự hỏi vào mối quan hệ giữa người với người. Nếu muốn tặng quà, hãy cứ tặng luôn. Nếu muốn hẹn hò, hãy cứ rủ ngay. Nếu muốn cùng đi đến đâu đó, chà, tốt nhất là nên sắp xếp điều đó sớm. Em có biết tại sao không nên chần chừ không?”

    “Tại sao cơ?”

    Ba chữ nhẹ nhàng như tan vào trong khí. J nhìn sang chiếc ghế bên cạnh hắn. G không có ở đó. Không có ai ở đó cả. Tay hắn vẫn cầm chặt cái cốc, mà ở trong đó viên đá lăn nhanh thành một vòng tròn tạo thành tiếng leng keng không ngớt, như tiếng đệm cho giọng hát trầm khàn của Lee.

    When I woke up the sun was shining in my eyes
    My silver spurs were gone my head felt twice its size
    She took my silver spurs a dollar and a dime
    And left me cravin’ for more summer wine
    Ohh-oh-oh summer wine

    “Bởi vì nếu đợi đến ngày sinh nhật, có thể họ đã không còn nói chuyện với nhau nữa rồi.”

    summer-wine

  • Vì sao chọn tường kính cho phòng tắm và nhà vệ sinh?

    Vì sao chọn tường kính cho phòng tắm và nhà vệ sinh?

    Trong những năm gần đây thì tỉ lệ các phòng khách sạn cũng như căn hộ nghỉ dưỡng sử dụng tường kính cho phòng tắm và nhà vệ sinh tăng lên đáng kể. Nó gần như là một trào lưu vậy. Việc này khiến tôi vô cùng thắc mắc và quyết định tìm hiểu thử xem sao.

    emo-wonder

    Trước tiên tôi suy nghĩ từ hướng người dùng. Hmm tôi có thể hiểu được việc nhiều người sử dụng phòng tắm và nhà vệ sinh cùng lúc, nhưng nếu người trong người ngoài ngắm nhau thì.. ?. Trừ một số nhu cầu đặc biệt (mà chắc chắn trào lưu này không phải là để phục vụ những người đó) thì tôi không tìm thấy lí do nào từ phía người dùng cả. Vậy hẳn việc này là để phục vụ mục đích thiết kế và lợi ích của nhà đầu tư.

    Vì thế tôi quyết định lên tra cứu Google và đọc một vài bài viết thảo luận các thứ các thứ.. Việc này thì đơn giản thôi nhưng nếu bạn chưa từng thử thì coi như tôi đã tra cứu hộ bạn.

    Cuối cùng, tôi có thể tóm gọn lí do thành các ý chính sau đây:

    1. Có lợi về diện tích và chi phí.

    Tường kính mỏng hơn tường gạch, tiết kiệm được một chút diện tích sử dụng.

    Tường gạch bình thường cần thi công chống thấm và sơn hoặc ốp ngoài để tránh ẩm mốc hư hỏng, tường kính lắp đặt và xử lý dễ dàng hơn nhiều. Và tháo dỡ cũng dễ, trong trường hợp cần sửa chữa và thay thế.

    Tận dụng vách kính cũng giúp làm cả căn phòng trở nên rộng hơn khi nhìn được xuyên suốt từ đầu đến cuối phòng mà không bị ngăn cách.

    Modern Apartment By SVOYA
    Nguồn: Căn hộ hiện đại thiết kế bởi SVOYA

    2. Tận dụng ánh sáng tự nhiên và tầm nhìn.

    Ở các khách sạn và căn hộ nghỉ dưỡng thì phòng tắm, nhà vệ sinh thường không có mặt thoáng nên sẽ không có cửa sổ. Việc chiếu sáng hoàn toàn dựa vào đèn. Sử dụng tường kính giúp lấy ánh sáng tự nhiên trực tiếp vào trong.

    Nếu phòng có cửa sổ hoặc lô gia khung cảnh đẹp thì phòng tắm kính sẽ tận dụng được tầm nhìn này. Ví dụ như khi sử dụng bồn tắm ngâm mình, bạn sẽ không phải ngắm bốn bức tường.

    4 Midtown - Miami Penthouse Loft Suite
    Nguồn: Khu penthouse tại 4 Midtown- Miami

    3. Tối ưu hiệu quả thẩm mỹ khi cần.

    Chà lí do này thì hơi nhỏ, đôi khi nhà đầu tư sử dụng toàn thiết bị đắt tiền cho nhà vệ sinh và bồn tắm nên họ cũng muốn khoe ra cho sang trọng (ví dụ như bồn cầu dát vàng chẳng hạn). Gạch lát sàn và tường cũng có thể được tính toán để kết hợp với phòng ngoài tạo sự liền mạch hoặc tăng sự nổi bật. Sử dụng nhiều kính cũng khiến phong cách kiến trúc thiên về cảm giác hiện đại.

    Hotel Sahrai
    Nguồn: Phòng tại khách sạn Sahrai

    Nhưng dĩ nhiên, để có được những ưu điểm trên thì tường kính ở đây lại vi phạm vào một nhu cầu cơ bản của người dùng đó là sự riêng tư. Để tạm giải quyết vấn đề này thì các bức vách thường được trang bị thêm rèm hoặc chức năng chuyển thành kính mờ, để người dùng có thể tự do chuyển đổi qua lại.

    Mà đấy là mới chỉ thắc mắc đến tường kính, chứ nếu nghiên cứu sang đến thể loại phòng có nhà vệ sinh và bồn tắm mở thì.. chắc là người ở phải thoải mái lắm với nhau chứ tôi cũng chưa hình dung được..

    Ecologia Montréal house
    Nguồn: Biệt thự Ecologia Montréal