Category: Vẽ vời

  • Học vẽ là học gì?

    Học vẽ là học gì?

    Trong suốt sự nghiệp vẽ bậy của tôi, đã không ít lần được nghe người khác bảo với mình:

    “Uầy, em cũng muốn học vẽ.”

    học vẽ

    Và tôi sẽ nói với họ rằng:

    “Ờ hớ. Nếu chưa biết gì thì nên học từ cơ bản này. Hình họa này. Bố cục này. Ánh sáng màu sắc này. Giải phẫu này..”

    học vẽ

    “Ơ phức tạp thế? Em muốn học NHANH cơ!”

    “Nhanh.. á? NHANH Á?”

    học vẽ

    Chà, với tôi nói riêng và tất cả những người đã dành nhiều năm để luyện vẽ nói chung thì nhanh là một từ rất hư cấu. Dĩ nhiên tôi vẫn khuyến khích mọi người học vẽ một cách nghiêm túc. Bởi với hệ thống lớp học vẽ nhiều hơn, chất lượng hơn và kiến thức internet mênh mông như bây giờ thì việc học vẽ nói chung đã tối ưu về thời gian hơn xưa nhiều, nhưng nhanh của tôi có giống nhanh mà các bạn nghĩ đến hay không.

    Ví dụ ngày xưa bạn A luyện vẽ mất 10 năm, giờ bạn B luyện mất 2 năm, là đã nhanh hơn nhiều, nhưng thế có gọi là nhanh không?

    “Em muốn học nhanh như nào?”

    “Ờm.. khoảng 1 tháng chả hạn?”

    *BÙM*

    emo-angry

    well..

    Sau đó thỉnh thoảng tôi lại nghĩ lại, liệu thực sự có cách nào nhanh không nhỉ?

    Không phải ai cũng có nhu cầu học mỹ thuật một cách tử tế để trở thành họa sĩ, hoặc họa sĩ tự phong. Có thể ban đầu trong đầu họ chỉ là những ý nghĩ vô cùng đơn giản nhưng chưa biết cách diễn giải rõ ràng, kiểu như: “Em muốn học vẽ nhật ký” hoặc “Em muốn học vẽ mèo“.

    học vẽ

    Và tôi lại nghĩ, có cách nào dạy nhanh theo những nhu cầu đó không nhỉ? Những thứ cơ bản nhất để phục vụ một chủ đề nào đó, trước là để người học đạt được mong muốn của mình, sau thì như là một đoạn giới thiệu để họ quyết định có muốn học sâu hơn không.

    Kiểu như, “vẽ mèo trong 3 tuần” chẳng hạn.

    học vẽ

    Dù sao thì tôi vẫn chưa chắc người ta có thể dạy gì và như thế nào để phục vụ những mục tiêu như vậy. Nếu bạn chưa biết gì nhiều nhưng vẫn muốn học vẽ, bạn có thể chia sẻ kĩ hơn về mục đích cũng như tưởng tượng của bạn về việc bạn muốn vẽ gì. Và chúng ta sẽ cùng xem xét nó.

    emo-ask

    Comment ở dưới này này.

  • Medibang Paint Pro

    Medibang Paint Pro

    Đã lâu lắm mới thử một phần mềm vẽ mới.

    Bình thường hay dùng Photoshop với Manga Studio, trước đây có cả SAI nữa. Mỗi công cụ đều có điểm mạnh điểm yếu riêng, nên không tránh khỏi việc phải đổi qua lại chứ không dùng cố định một cái được. Nay được thử cái mới cũng thấy nhiều phần hào hứng 😉

    Medibang Paint Pro nhìn qua thì có khá nhiều chức năng, đáp ứng gần như đầy đủ các công cụ quản trị file, hệ thống layer, các loại brush, khung giấy vẽ manga,.. cùng với hệ thống thư viện online chứa nhiều tài nguyên (phải đăng ký tài khoản). Tuy nhiên điều mình ấn tượng nhất là các công cụ về thước ke nét và brush vẽ đối xứng theo trục, cực kì tiện để vẽ các loại hoa văn :3

    Nhìn chung đây là một phần mềm thú vị để thử các công cụ mới, và các công cụ này đều rất hiệu quả. Có điều brush của Medibang Paint Pro có vẻ ít tùy biến và nhận bút không được mượt lắm, đây có vẻ là một nhược điểm nặng khiến mình cũng không thể lựa chọn nó làm phần mềm chính được.

  • 3 bước làm truyện tranh một trang

    3 bước làm truyện tranh một trang

    Đây là bài giới thiệu qua về công đoạn vẽ truyện tranh kiểu một trang của tôi. Chưa nói đến các yêu cầu cơ bản như trình độ vẽ hay nghĩ ý tưởng, bài viết chỉ tập trung vào cách thể hiện một câu chuyện đã có ra trang hoàn chỉnh.

    Bài viết sử dụng một ví dụ do tôi cùng anh Lê Mạnh Cương (a.k.a Kei Gà) vẽ vào năm 2012. Do có nhiều hơn một người thực hiện nên các bước khá đầy đủ để đảm bảo sự thông suốt khi làm việc nhóm. Cảm ơn bản quyền hình ảnh của anh Cương trong những hình minh họa dưới đây.

    1. Phác thảo:

    Ta bắt đầu ở bước khi đã có ý tưởng nội dung và muốn biến nó thành truyện tranh. Bước phác thảo này phục vụ mục đích chính là thể hiện sơ qua bố cục và kịch bản truyện.

    Truyện phác thảo chỉ cần nét vẽ đơn giản. Trong nhiều trường hợp, (một hoặc nhiều) người đảm nhiệm kịch bản có thể vẽ toàn bộ các phần phác thảo và sau đó chuyển cho (một hoặc nhiều) họa sĩ chính. Còn nếu bạn chỉ có một mình thì dĩ nhiên bạn phải làm cả.

    Phác thảo có thể vẽ chì lên trang giấy hoặc vẽ nháp trên máy tính đều được.

    Ví dụ là một câu chuyện vui kiểu học trò. Một nhóm ngồi trà đá tán phét với nhau rồi sau đó mấy đứa bạn tốt lỉnh đi mất để lại ta một mình. Tôi sử dụng phương pháp ưa thích của mình là truyện 4 khung, chia câu chuyện vừa vào bố cục 4 khung cố định: Mở đầu -> Diễn biến -> Cao trào -> Kết. Sử dụng các hình người khối tròn và đánh dấu để biết được nhân vật nào với nhân vật nào (cái này tự quy định), ta vẽ được phác thảo dưới đây.

    Tạm tạm ra câu chuyện rồi đấy. Tới bước 2.

    2. Đi nét:

    Khi phác thảo đã ổn và không phải sửa về bố trục khung tranh, ta sẽ sang bước tiếp theo là đi nét. Bước này phục vụ mục đích là vẽ chi tiết các đường nét của truyện, bằng cách đắp nhân vật và đồ vật vào trong tranh phác thảo.

    Đi nét yêu cầu nét vẽ chỉn chu ở mức cuối cùng. Bước này chính là bước tô mực lên phác thảo chì với bản vẽ giấy. Còn với vẽ máy thì ta sẽ phải vẽ mới dựa trên bản nháp.

    Do đã có bộ nhân vật được quy định từ trước khi nên tôi chỉ việc vẽ nhân vật tương ứng vào vị trí (Tuân theo đánh dấu A,B,C đã đánh ở trên đấy). Ngoài việc vẽ nhân vật thì cũng cần chú ý đến việc hoàn chỉnh các đồ vật, khung cảnh. Lưu ý trong phác thảo thì nhân vật chưa có biểu cảm khuôn mặt, cần tự vẽ theo tình huống và thoại.

    Khi đã cảm thấy ổn trang truyện rồi thì ta sang bước cuối cùng.

    3. Hoàn thiện:

    Đến đây bạn sẽ đổ màu và sắc độ cho các khung tranh (Có thể là đen trắng có thể là màu tùy truyện) và thêm khung thoại. Lưu ý, trước bước 3 là lúc tốt nhất để xem lại và sửa truyện lần cuối, vì nếu để hoàn thành xong hết rồi thì sửa lại sẽ rất mất công.

    Với truyện này, tôi đi nét và gửi cho họa sĩ Cương hoàn thiện. Anh đã thêm một khung để đẩy cao sự cao trào và sửa biểu cảm nhân vật mạnh hơn để tăng cảm xúc cho truyện. Cuối cùng là đổ màu và điền thoại.

    Thành phẩm cuối cùng là đây:


    Trên đây là 3 bước theo cách thực hiện truyện một trang của tôi. Quá trình có thể khác đối với truyện nhiều trang.

    Nếu bạn có thắc mắc, hãy để lại comment dưới đây hoặc gửi mail tới [email protected]

    emo-like

  • Xin đừng ngại học vẽ

    Xin đừng ngại học vẽ

    Có một số bạn từng tâm sự với tôi rằng “Thích học vẽ lắm nhưng không có năng khiếu“. Chắc rằng đây cũng là tâm sự của nhiều người. Riêng tôi thì tôi vẫn cố gắng khuyên mọi người, xin đừng ngại học vẽ, bởi năng khiếu chỉ là một yếu tố rất rất rất nhỏ trong cái chuyện học vẽ ấy mà thôi.

    Trẻ con hầu như đứa nào cũng thích vẽ, và hầu như đứa nào vẽ cũng nguệch ngoạc như nhau. Nhưng lớn lên rồi, mỗi đứa bận một chuyện, với những sở thích mới. Cái đứa cứ tiếp tục nguệch ngoạc nhiều năm sau đó, nét vẽ sẽ lớn lên theo; còn cái đứa mà dừng vẽ khi 5 tuổi, đến khi 20 tuổi vẽ lại thì nét vẽ vẫn chỉ như đứa trẻ con, bởi đó là điểm mà họ đã dừng lại. Khi ta lớn lên, ta bị tính toán và hoài nghi, ta không còn tự nhiên và lạc quan như một đứa trẻ con được nữa; sợ rằng mình “không có năng khiếu”, nhiều người đã chọn cách đầu hàng.

    Thật ra các bạn ạ, điều các bạn cần là một sự quyết tâm và một thời gian tập luyện.

    emo-sad

    Tôi nói vậy bởi tôi chính là một thằng đã mải miết vẽ nguệch ngoạc từ năm 3 tuổi đến năm 20 tuổi. Tôi đã từng nghịch nát những quyển tập vẽ, từng vẽ nhại lại những bộ truyện tranh đến kín cả chồng giấy, từng vẽ hàng trăm bức tranh mà đến giờ chỉ dám khoe ra có vài cái vì đến lúc nhìn lại cũng thấy.. xấu thật. Tôi đã từng là một thằng nhóc 10 tuổi tham gia một cuộc thi vẽ thiếu nhi, sau đó nhìn bức tranh đạt giải ba và xấu hổ thấy mình đếch có tý “năng khiếu” nào. Tôi chỉ là một thằng đam mê vẽ vời mà thôi.

    Đứng ở vị trí của tôi nhìn lên, có rất nhiều người tài mà tôi biết không thể nào bằng được.  Có những người tài mà phong cách của họ rất đặc biệt, hoặc cảm thụ về hình ảnh và mỹ thuật của họ cực kì tốt, hoặc khả năng sáng tạo ra những thứ chẳng ai nghĩ tới. Còn có những người thiên tài mà cầm cọ vẽ đẹp hơn ảnh chụp hoặc 10 tuổi vẽ bức tranh triệu đô thì cũng đến phát khóc mất. Tiêu cực thì là vậy. Còn tích cực thì là, chỉ cần bạn chăm chỉ tập vẽ, bạn có thể vẽ bằng hoặc đẹp hơn tôi.

    Đễ dễ hình dung, hãy tưởng tượng ra một đề thi với ba-rem điểm tiêu chuẩn:

    • Câu 1 (3 điểm): yêu cầu trình độ phổ cập, hầu như ai cũng biết.
    • Câu 2 (5 điểm): yêu cầu chăm chỉ làm bài tập trong SGK phổ thông.
    • Câu 3 (2 điểm): yêu cầu có khả năng tư duy cao và đề xuất ý kiến riêng.
    • Câu 4 (1 điểm vượt khung): yêu cầu trình độ hơn người cỡ IQ 200.

    Giờ áp dụng nó vào việc học vẽ xem sao. Lấy mốc cao nhất là thiên tài hoàn mỹ độc cô cầu bại làm trọn vẹn 4 câu được 11/10 điểm (Chẹp). Giả dụ bạn chỉ vẽ ở hồi 3-4 tuổi, trình độ vẽ được bông hoa và ông mặt trời, làm được hết hoặc gần hết Câu 1: điểm là 2/10 hoặc 3/10. Giả dụ tôi làm hết được Câu 1 và làm gần hết Câu 2 nhờ 15 năm tập vẽ: điểm là 7/10. Một anh chàng họa sĩ tiếng nổi như cồn nào đó có phong cách rất đặc biệt làm được hết đến Câu 3: được 9/10 hoặc 10/10.

    Vậy rút ra điều gì? Rút ra là bạn đừng sợ bởi bạn “không có năng khiếu”. Nếu chăm chỉ thì bạn hoàn toàn có thể được điểm 7 điểm 8 (Trừ phi bạn chỉ muốn được 10). Nếu yêu thích việc vẽ, hãy theo đuổi nó. Bây giờ bạn vẽ ông mặt trời méo mó, tập luyện một vài năm, ông mặt trời của bạn sẽ to đẹp rực rỡ; bây giờ bạn vẽ con mèo người ta nhìn ra con chó, tập luyện một vài năm, bạn có thể tặng cho người ta cả mười hai con giáp. Tất nhiên còn tùy mục tiêu của mỗi người, nhưng tôi nghĩ một chút khả năng mỹ thuật thì tốt cho tất cả. Để đến lúc ai cũng vẽ được điều gì mình muốn thể hiện với người khác, trong cuộc sống cũng như công việc, thay vì phải đế thêm một câu “Xin lỗi mình vẽ không giống…”

    Nếu bạn vẫn chưa tin, tôi xin lấy một ví dụ khác. Đó là việc viết. Viết chữ ấy.

    Viết nếu nói về bản chất thì nó chỉ là hành động vẽ lại các kí tự được quy định theo ngôn ngữ do một (vài) người nào đó sáng tạo ra. Ở Tiếng Việt thì tập viết chính là bạn được học vẽ kết hợp một bảng 29 hình vẽ đấy. Cứ vẽ nhại lại hình trong quyển tập viết là bạn viết được đúng không? Rồi sau đó tùy thuộc tính cách, thói quen mà mỗi người một nét chữ khác nhau. Ai cũng có thể đi tập viết chữ đẹp thì tôi tin ai cũng có thể đi tập vẽ đẹp được.

    Giả dụ đến đây bạn đã tin rằng mình có thể tập vẽ đẹp được, nhưng lại ngại nếu phải bỏ ra khoảng, 10 năm tập luyện? Nếu bạn phát triển nét vẽ tự nhiên từ một đứa trẻ, có thể mất đến 10 năm thật. Nhưng trưởng thành rồi, cách học cũng rút ngắn hơn. Tin mừng là nhờ sự phổ cập của các tài liệu trên internet cùng sự phổ thông của các lớp học mỹ thuật, bạn có thể chỉ mất 2 năm để có thể vẽ đẹp như tôi! (Mặc dù tôi vẽ cũng không đẹp lắm). Tất nhiên là phải dành thời gian nghiêm túc cho nó, và điều đó cần sự yêu thích nhất định.

    Nhưng mà, đừng ngại nhé!

    emo-like