Category: Phim ảnh

  • Nhắm mắt thấy mùa hè – Thành công của cảm xúc

    Nhắm mắt thấy mùa hè – Thành công của cảm xúc

    Một cách đầy bất ngờ, bộ phim này đã tỏ ra cực kì mạnh mẽ trong khả năng truyền tải cảm xúc và để lại cho tôi nhiều suy nghĩ tới mức, sau khi xem xong tôi cũng chẳng buồn để ý tới những nhược điểm của nó. Điều tôi đã làm sau khi đi từ rạp về là mua hai chai Desperados để ngồi từ từ lấp đầy sự trống trải trong lòng.

    Là sản phẩm của một nhóm làm phim độc lập quy mô nhỏ, với nhiều bạn trẻ lần đầu làm phim, đương nhiên sạn vương vãi là không thể tránh khỏi. Tôi đã thấy nhiều page cũng như nhiều cá nhân viết bài chỉ ra những lỗi kịch bản chưa tới, tình tiết chưa hợp lý và diễn xuất chưa chuẩn,.. Thế rồi tôi chợt nghĩ lại: “Đúng thật, tại sao mình chẳng bận tâm đến toàn bộ điều ấy nhỉ?

    Là vì cảm xúc.

    Nhắm mắt thấy mùa hè

    Một bộ phim có khả năng truyền tải cảm xúc đủ mạnh sẽ chiếm được tối đa sự tập trung của người xem. Nếu cảm xúc không đủ hoặc không có, người xem sẽ nhàn nhã ngồi kết nối tình tiết xem tại sao thế này thế kia, hoặc rảnh rang ngồi soi lỗi trên màn hình.

    Nghĩ lại, những bộ phim thành công về mặt cảm xúc như vậy cũng không hiếm, nhưng tôi mới chỉ gặp ở phim nước ngoài. Tôi không thể nhớ nổi có bộ phim Việt nào đã cho tôi cảm giác như vậy chưa, trước Nhắm mắt thấy mùa hè. Ở đó, trong khoảnh khắc, người xem cảm được hoàn cảnh của nhân vật, cảm được suy nghĩ của nhân vật, cảm được cảm xúc của nhân vật, nhân vật. Vui, buồn, sung sướng hay rơi nước mắt, ta đạt đến đúng điều mà đạo diễn mong muốn.

    Vậy chẳng phải là thành công to lớn rồi hay sao?

    emo-worry

    Dĩ nhiên, lại phải nói, nhiều tình tiết trong phim có đương đồng với bản thân tôi, nên có lẽ vì thế tương tác cảm xúc mới mạnh như vậy. Điều tương tự có thể không xảy ra với bạn, nên chung quy lại, sẽ thật tiếc nếu bộ phim này chỉ được nhìn thấy như một sản phẩm dở dang và non nót..

  • Năm trăm ngày của mùa Hạ

    Năm trăm ngày của mùa Hạ

    Mãi đến gần đây tôi mới dám ngồi xem hết bộ phim này, và giờ mới có thời gian để viết đôi dòng về nó. Nói thì hài hước, bộ phim ra mắt năm 2009, từ đó đến nay đã không ít lần được chiếu trên TV nhưng tôi cũng chỉ xem được tối đa ba mươi phút là nhiều. Lần nào cũng vậy, được một lúc là tắt, chưa lần nào đầy đủ cho đến bây giờ.

    Mãi đến gần đây tôi mới dám ngồi xem hết bộ phim này, và giờ mới có thời gian để viết đôi dòng về nó. Nói thì hài hước, bộ phim ra mắt năm 2009, từ đó đến nay đã không ít lần được chiếu trên TV nhưng tôi cũng chỉ xem được tối đa ba mươi phút là nhiều. Lần nào cũng vậy, được một lúc là tắt, chưa lần nào đầy đủ cho đến bây giờ.

    500 days of Summer là một câu chuyện dưới góc nhìn của một chàng trai, mà cũng có thể là góc nhìn của chính tác giả kịch bản và đạo diễn. Nó là câu chuyện về những khúc mắc tình cảm của tuổi trẻ, là những nuối tiếc dở dang mà có thể chúng ta sẽ gặp ít nhất một lần trong đời. Dĩ nhiên nếu ở góc độ của tôi mà để đứng ra phân tích những điều đấy thì có phần hơi thiếu tư cách. Không dám nhận là đồng cảm, nhưng đội ngũ làm phim đã thực sự cho tôi nếm được chút suy nghĩ và cảm xúc của nhân vật qua màn ảnh. Đó không chỉ đơn thuần là một câu chuyện buồn, mà giống như một chuyến tàu lượn cứ trồi sụt từ sự háo hức xuống đến buồn thảm rồi lại vòng lên rồi lại vòng xuống. Khoảng cách dao động cảm xúc đó tạo nên một nỗi trống vắng vô cùng cho tôi, và khiến tôi không thể chịu nổi mỗi khi xem bộ phim này. Mở phim lên, đọc lời tựa, nghe lời dẫn là đã muốn phát điên lên rồi. Âu cũng là thành công của đạo diễn.

    This is a story of boy meet girl.
    But you should know up front
    this is not a love story.

    500.Days.of.Summer.2009

    500.Days.of.Summer.2009

    Tom Hansen và Summer Finn. Một người chỉ tin vào tình yêu đích thực, còn một người thì không. Và hai niềm tin đó đã bị hoán đổi sau khi hai người đi ngang qua đời nhau. Đối với Summer, mọi chuyện thật tự nhiên và bình thản. Tom thì tưởng như không thể nào vượt qua được, luôn dằn vặt và ám ảnh rằng mọi chuyện đã sai ở đâu đó. Phải đến mãi cuối phim anh mới chấp nhận rằng mình không thể áp đặt quan điểm lên thế giới xung quanh, rằng anh đã không thực sự để ý và hiểu được Summer, mà chỉ là phản chiếu quan điểm của chính anh lên bản thân cô mà thôi. Khi nhận ra rằng hai con đường chỉ giao nhau một đoạn rồi sẽ đi về hai hướng, Tom đã giải thoát cho chút hình bóng còn lại của Summer, để cho bản thân anh được tự do và đi hoàn thiện bản ngã của chính mình, như điều mà cô đã làm.

    Không phải tất cả mọi người, nhưng một bộ phận khán giả sẽ tìm thấy mình trong bộ phim này. Có lúc sẽ thấy mình giống Tom, có lúc sẽ thấy mình giống Summer, trong những câu chuyện khác nhau của tuổi trẻ.

    Mãi đến gần đây tôi mới dám ngồi xem hết bộ phim này, và giờ mới có thời gian để viết đôi dòng về nó. Nói thì hài hước, bộ phim ra mắt năm 2009, từ đó đến nay đã không ít lần được chiếu trên TV nhưng tôi cũng chỉ xem được tối đa ba mươi phút là nhiều. Lần nào cũng vậy, được một lúc là tắt, chưa lần nào đầy đủ cho đến bây giờ.

    500.Days.of.Summer.2009

    Ngoài việc cái kết quá tròn trịa nhằm cổ động nhân dân “lao động hăng say tình yêu sẽ tới” kiểu cổ tích ra thì, tôi nghĩ bộ phim thực sự rất tuyệt.

    Phim có quá nhiều cảnh mang đậm chất biểu tượng nên thực sự không biết cắt hình nào ra để đăng nữa. Nội việc Summer do Zoey Deschanel thủ vai cũng đã đủ để cắt ngàn ảnh rồi. Không có mấy ai hợp đóng những vai sáng rực rỡ và trong trẻo kiểu này như Zoey. Thôi hãy kết bài bằng một khoảnh khắc nhẹ nhàng thoáng qua, cuộc gặp gỡ cuối cùng trước khi bước đi.

    500.Days.of.Summer.2009

    500.Days.of.Summer.2009

  • Gone Girl, hay bài học về tình yêu và hôn nhân

    Gone Girl, hay bài học về tình yêu và hôn nhân

    Sau khi mới xem bộ phim này từ rạp về, tôi đã viết một cái review ngắn nói rằng đây là bộ phim phải xem với tất cả các cặp đôi, đặc biệt là những cặp đôi sắp cưới. Một vài người sau đó có kêu rằng tôi hại bạn, hoặc có mưu đồ chia rẽ tình cảm người ta. Thật ra thì tôi chỉ thấy đây là một bộ phim rất ý nghĩa vậy thôi.

    Vâng, bỏ qua lớp nội dung trinh thám đầy bi kịch, cũng không bàn đến việc các nhân vật đã sát hại và có âm mưu sát hại nhau như thế nào; Gone Girl nhắc lại cho chúng ta những bài học sâu sắc về chủ đề tình yêu và hôn nhân (mặc dù điều đó nghe có vẻ khó tin khi người nói là tôi). Để minh họa, tôi xin trích dẫn lại một vài câu thoại trong phim dưới đây.

    1. Hai con người cần phải thay đổi và tự hoàn thiện để sống được với nhau.

    Nick teased out of me things I didn’t know existed. A lightness, a humor, an ease. But I made him smarter. Sharper. I inspired him to rise to my level. I forged the man of my dreams.We were happy pretending to be other people.

    I was this average guy from an average place… with mediocre aspirations. And I met a woman who dazzled me. And I wanted her to love me… so I pretended to be better than I was.

    Nào, thật ra câu chuyện hiện hữu ngay từ những thứ đơn giản thôi mà. Ví dụ: Anh ấy thích xem phim, còn cô ấy thì không. Cô ấy thích đi phượt, còn cô ấy thì không. Anh ấy không thích sầu riêng còn cô ấy lại thích, nên anh ấy phải ăn theo.. hoặc ngược lại, cô ấy phải bỏ món sầu riêng ưa thích của mình. Vân vân và vân vân.

    Mỗi người đều có những tính cách và sở thích khác nhau. Đôi khi để có thể “hợp” được với người khác, ta phải chiều theo họ, cùng thích những gì họ thích, cùng làm những gì họ làm. Nếu hai người cùng yêu thương và nhượng bộ lẫn nhau, họ có thể trở thành cặp đôi hoàn hảo và vô cùng hạnh phúc. Dĩ nhiên, nó cần sự nỗ lực rất lớn, và cả khả năng thích nghi.

    But Nick got lazy. He became someone I did not agree to marry. He actually expected me to love him unconditionally.

    When we got married, I promised to be that guy. That guy who works harder. That guy who, who lives and acts… and loves with as much passion as she does.
    But I failed her. Instead of doing what was right… I did what was easy.

    Và nếu ta không thể thích nghi, hoặc không bảo vệ được những sự nhượng bộ đó, câu chuyện sẽ rạn nứt giữa hai người. Càng gặp nhau nhiều, va chạm sẽ càng nhiều. Hôn nhân, đồng nghĩa với việc chung sống với nhau 24/7, sẽ là mốc cuối cùng cho thử thách đó.

    Có một người bạn đã tâm sự với tôi một câu chuyện đem lại cho tôi cảm giác tương tự. Hai người đã rất cố gắng trở nên tốt đẹp vì nhau, nhưng họ đã không thể cố được mãi. Họ cảm thấy mệt mỏi vì phải gồng mình lên để thật cẩn trọng, thật nâng niu, thật nhún nhường vì nhau. Cuối cùng thì sự giải thoát là chia tay. Tình cảm là có thật, nhưng họ thiếu một điều gì đó để có thể ở bên nhau. Có lẽ cái đó người ta gọi là “không hợp”.

    Tôi nghĩ rằng, tình yêu thì cứ xảy ra, và nhiều khi chia tay là việc sẽ phải đến; nhưng hãy thành thật với người kia và cũng với chính bản thân mình trước khi tiến tới hôn nhân. Bởi, hai con người cần phải thay đổi và tự hoàn thiện để sống được với nhau.

    2. Sự bền vững của hôn nhân yêu cầu hi sinh và tha thứ.

    When two people love each other and can’t make that work… that’s the real tragedy.

    Câu chuyện của phim kể về bi kịch xảy ra sau khi hai nhân vật chính đã cưới nhau được 5 năm, khi sự “không hợp” đã lên tới đỉnh điểm, khi người này đã quá mệt mỏi vì người kia. Hậu quả của một mối quan hệ không được chăm sóc đấy là họ đã tự hành hạ nhau. Nhưng cuối cùng thì, hai người lại trở về bên nhau và tiếp tục cuộc hôn nhân dù có cảm thấy đau khổ, hoặc căm ghét nó, đi chăng nữa.

    Hình như đã từng có hai cụ già nói như thế này: “We were born in a time when if something was broken we would fix it, not throw it away(Chúng ta sinh ra vào cái thời mà nếu cái gì hỏng thì chúng ta sẽ cố sửa chữa nó chứ không phải là vứt nó đi) khi được hỏi về hôn nhân. Vậy đấy, chuyện gì sẽ xảy ra khi ta trở nên quá mệt mỏi và cảm thấy không còn có thể cố gắng vì nhau nữa, khi mối quan hệ đã bị ràng buộc bởi lễ nghi và văn hóa?

    Không dám lạm bàn lựa chọn nào là đúng là sai. Tuy vậy, nhân vật trong phim đã phải lấy hi sinh về phần mình và tha thứ cho người kia để có thể tiếp tục làm vợ chồng, và thậm chí là một đôi vợ chồng hoàn hảo trong mắt người ngoài. Thật ra đây chỉ là một hình thức trầm trọng hóa vấn đề. Tỉ lệ để cuộc hôn nhân của bạn có trục trặc nghiêm trọng của bạn cỡ này là rất rất nhỏ thôi, nhưng thế mới thấy có những chuyện không to lắm thì ta có thể chấp nhận lẫn nhau được, phải không.

    And then all we did was resent each other, and try to control each other. And cause each other pain.

    That’s marriage.

    Tôi vẫn luôn muốn nghĩ hôn nhân không tệ vậy đâu, nhỉ?


    emo-ask

    Thú thật ở trên đều là cảm nghĩ cá nhân cả, không có kinh nghiệm thực tế đâu nên nếu mọi người có thấy vớ vẩn quá thì bỏ qua cho. Vì tính chất đặc biệt của bộ phim này nên tôi luôn muốn được xem lại nó trong một cuộc hẹn: tôi sẽ cầm tay cô ấy, quay sang mỉm cười, và thì thầm: “This could be us” (Đây có thể là chúng ta đó). Nghe có vẻ rất đáng sợ nhưng thật ra chỉ toàn thiện chí mà thôi, ây da.

    I’ve killed for you.
    Who else can say that?

    Tôi rất thích đoạn này. Phải, thành tựu tối cao đấy. Kiểu như “Anh có thể nhảy vào nước sôi lửa bỏng vì em” nhưng mà mấy ai chứng minh được đâu…