Category: Du hí

  • Một mình Đà Lạt tháng Ba

    Một mình Đà Lạt tháng Ba

    Sau một khoảng thời gian thấy mình sống quá tệ, tôi quyết chí đi lên Đà Lạt một mình.

    Nghĩ về cách mình cứ nhắm mắt nhắm mũi mà lao về phía trước, nghĩ đến lúc mình đã làm người khác buồn, khóc và tổn thương, tôi cảm thấy bụng quặn cả lại còn lồng ngực thì lạnh cóng. Tôi nghĩ rằng mình phải đi đến cái chỗ buồn nhất khi đi một mình mà tôi biết, và ở đó tôi sẽ phải tự đối mặt với chính mình. Thế là tôi đi Đà Lạt.

    Đà Lạt tháng Ba
    Đà Lạt tháng Ba

    Nhưng không, chẳng có cái gì đối mặt cái gì cả.

    Tất cả chỉ là những suy nghĩ nhảm nhí và có lẽ là hơi trẻ con. Đà Lạt vẫn vậy, xinh đẹp và yên bình. Tôi thì gặp đủ thứ rắc rối từ lúc đặt chân đến nơi cho đến tận lúc ra đi. Tôi cảm thấy nửa buồn rầu, nửa giận dữ.

    Tôi bảo “Đà Lạt vẫn buồn thế nhỉ.” N đáp “Không đâu, là vì anh lúc nào cũng buồn thì có.

    Ừ đúng là tại tôi thật. Dù cho chị chủ khách sạn lẫn anh cho thuê xe máy đều nói cùng một câu “Em đi một mình à? Thế thì buồn lắm nhỉ.

    _

    Ngày đầu tiên, lang thang năm cây số trong đêm vì không có chỗ nào để trú. Đón được bình mình tuyệt đẹp trên Hồ Xuân Hương trong tình trạng hết film.

    Hai lần mò lên Crop Lab mua film rồi lại chụp hết luôn trong ngày. Lần đầu tiên tôi chụp nhiều như thế, dù vẫn tiếc rằng ngày cuối ở lại Đà Lạt không kịp mua thêm film, và vẫn còn quá nhiều thứ muốn chụp.

    Croplab Đà Lạt
    Croplab Đà Lạt

    Lúc tuyệt vời nhất có lẽ là lúc đi xe qua những con đèo loang lổ bóng cây giữa trời nắng đẹp. Bầu trời xanh và cây cối cũng xanh. Cảnh vật trong trẻo dịu dàng. Ngoài tiếng xe chạy thì cả chuyến đi thật im lặng, cả ngày tôi hầu như không phải nói gì. Tôi cố không nghĩ rằng có người nói chuyện thì sẽ vui hơn.

    Đèo và nắng sớm
    Đèo và nắng sớm

    Đồi chè Cầu Đất xanh rực trải dài. Tôi vừa đi vừa phải tự nhủ bỏ thói quen nhìn góc để chụp chân dung. Tôi cố gắng tìm những khung hình có thể bắt được cái đẹp của cảnh vật mà không có người, tuy chưa thành công lắm.

    Đồi chè Cầu Đất
    Đồi chè Cầu Đất

    Hồ Tuyền Lâm rất đông, và rải đầy những dấu vết du lịch. Tôi cố gắng đi hết nửa vòng hồ để tìm xem có chỗ nào thật thơ mộng như mình tưởng nhưng đành chịu thua, đành phải vòng về gần khu bến thuyền và ngắm hoàng hôn cạnh hai chú đang ngồi câu cá.

    Ngồi câu bên hồ Tuyền Lâm
    Ngồi câu bên hồ Tuyền Lâm

    Mặt trời khuất một cái, đường về lạnh và ảm đạm. Buổi đêm ở đây tôi chẳng biết làm gì, đành về phòng mở máy ra làm việc một cách ngớ ngẩn.

    Điểm sáng của ngày thứ hai là mái nhà The December ấm cúng, với quán Sparö xinh xắn. Tôi vô tình ở phòng April, dù cũng không tìm được ý nghĩa gì gắn với nó cả. Phòng to đẹp dễ thương, hơi sang khi đi một mình. Chẳng hiểu sao lại tiêu tốn thế

    The December và Sparö
    The December và Sparö

    À và được ăn nhiều nhiều bánh ở Totto-chan. Nhưng qua tiệm Jiā thì không được gọi món nào dù nhìn ảnh trên fanpage mình rất thèm. Tiệm cafe Tháng Ba cũng ổn, đồ xinh cảnh đẹp và cái tên hợp với chuyến đi.

    Bánh ở Totto-chan
    Bánh ở Totto-chan

    Ngày cuối cùng, mua cuốn sổ nhỏ, lang thang nhặt hoa, và trễ.

    Đi mua quà
    Đi mua quà

    _

    Một chuyến phototrip không tròn vẹn, một chuyến đày ải nửa vời. Chỉ đến khi nhận sao kê thẻ tín dụng mới nhận ra ngu càng thêm ngu ?

  • Triển lãm những chiều thứ bảy

    Triển lãm những chiều thứ bảy

    Đều đặn mấy tuần gần đây, thứ bảy nào tôi cũng ghé qua triển lãm ở VCCA chút xíu, như một thói quen, như một sự tìm kiếm.

    Thật ra tất cả lại bắt đầu vào một ngày thứ sáu, chuỗi ngày cuối cùng của triển lãm TỎA 2, cùng với Thỏ.

    TỎA 2

    Sau đó dù Thỏ không thể đi cùng nữa, tôi vẫn có một cảm giác thôi thúc để tiếp tục tìm đến nơi đó một mình.

    Mà trước giờ tôi vốn không thể chịu được việc một mình. Tôi cảm thấy lạc lõng.

    Thế rồi đến triển lãm Fragments của anh Hiraki Sawa. Và tôi tìm thấy sự lạc lõng đó trong một số tác phẩm. Tôi tìm thấy sự lạc lõng đó trong một vài người xem ghé qua. Tôi cảm nhận được sự bất định trong không khí, ở một nơi mà người ta chẳng thể dám khẳng định chắc như đinh đóng cột về tất cả mọi thứ.

    Ngoài ra tôi cũng cảm thấy hài lòng với buổi trò chuyện, với buổi biểu diễn, với sự đa dạng của dòng người đi qua triển lãm, dù cho họ đến để thưởng thức hay để khám phá hay để tạo dáng chụp ảnh.

    Và tôi cố gắng ghi lại.

    Fragments Fragments Fragments Fragments Fragments Fragments Fragments Loanh quanh Loanh quanh

  • Sài Gòn du hí

    Sài Gòn du hí

    Vậy là đã được 15 ngày kể từ khi mình vào đây sống thử. Cũng muốn ghi chú lại chút ít ấn tượng và suy nghĩ của mình trong mấy ngày vừa qua (kèm minh họa). Vào đất này lần này cũng là lần thứ ba, nhưng không phải để đi du lịch, cảm giác cũng khác. Nghĩ ra đến đâu viết đến đây, nên cũng không có thứ tự gì hết…

    1. Nói chung vẫn là trên đất Việt Nam, nên thoạt nhìn thì cũng không khác gì, cho đến khi mọi người mở miệng ra… Mình nghe giọng Nam chưa quen nên phản ứng cũng hơi chậm một chút, vừa nghe vừa đoán.
    2. Taxi, taxi khắp mọi nơi, nhiều thôi rồi, tràn ngập trên phố. Xe ôm cũng vậy, đứng cầm điện thoại tra cứu địa chỉ khoảng 10 phút thì được tới 4 chú xe ôm chạy qua hỏi.
    3. Khu nội đô khá nhiều đường một chiều, hoặc đường dang hai chiều biến thành một chiều, không quen đường thì phải vòng vèo rất dữ.
    4. Thành phố Hồ Chí Minh rất to, hoặc do mình mới vào nên cảm giác nó to hơn Hà Nội nhiều (dù sao thì mình cũng chỉ đi loanh quanh trong Hà Nội 1). Hoặc cũng do chả biết đường nên khi nghe tên phố xá quận huyện nó cũng cứ có cảm giác xa xôi vô cùng…
    5. Ngoại trừ các con phố xịn và phố trọng điểm, các con phố cỡ vừa vừa cách khu trung tâm không quá xa lại đem đến cảm giác hơi.. ngoại thành. Kiểu như nhà cửa hai bên đường vẫn nho nhỏ đủ dùng, nhà hai tầng thậm chí một tầng rất nhiều. Trái với ở Hà Nội, mặt phố thường người ta sẽ cố xây to cao bề thế.
    6. Thời tiết đẹp hơn ở nhà.. Đợt mình vào là cuối tháng 6 đầu tháng 7, Hà Nội đang 40 độ thì vào đây chỉ  tầm 31, mát mẻ vô cùng. Có điều mưa gió bất chợt liên tục, đi lại cũng khó chịu. Buổi tối thấy mọi người đi đường mặc áo khoác rất nhiều, mặc dù mình thấy nóng…
    7. Đồ uống rất nhiều đá, mọi thứ đều có đá, rất rất nhiều đá. Uống hết nước bao giờ cũng còn đá, uống bia còn được thay đá liên tục, rất hại răng và hại não (có thể hại một số thứ khác nữa).
    8. Vì nhiều đá nên thường đồ uống nào cũng có ống hút, vì nếu đưa lên uống sẽ bị đá rơi vào mặt.
    9. Đồ ăn rất nhiều ngọt, nhiều món ăn rất.. ngọt. Mình không quen nên thấy ăn hơi kì kì.
    10. Chưa thử đi ăn đồ Bắc bao giờ, nhưng thấy thằng bạn kêu ăn rất chán và chả giống đồ Bắc thật. Cũng phải, ở Hà Nội mà ăn đồ vùng khác cũng có giống đâu. Chỉ thiếu điều vào hàng phở Hà Nội mà đập bàn kêu “Hoang đường!”.
    11. Mọi thứ đều có xu hướng takeaway. Đủ thứ món có thể mua mang về, dù là đồ ăn hay uống.
    12. “Thanh toán, à nhầm, tính tiền cho em với”.
    13. “Đi chợ là phải trả giá đó, là mặc cả đó”.
    14. Các quán ăn nho nhỏ, bình dân hoặc vỉa hè rất nhiều, giá cũng rất rẻ. Các quán ăn sang cũng nhiều nốt, giá cũng.. vậy. Ý rằng khoảng cách trần và sàn ăn uống rộng hơn ở Hà Nội :))
    15. Các món có rau sống sẽ có đủ thứ rau, và thường sẽ có rau diếp cá!
    16. Các beerclub trong này to đại bự và hoành tráng vô cùng (hoặc do bạn mình toàn đưa mình đi qua những chỗ như vậy…).
    17. Đi ra quán gọi trà đào được hẳn cốc có mấy miếng đào, trước giờ ở Hà Nội gọi trà đào mới chỉ gặp cốc có túi trà lọc vị đào.
    18. Hệ thống các “Cửa hàng tiện lợi” (Convenience Store) rất phát triển. Lớn nhất chắc có chuỗi Family Mart và Circle K. Đại khái nó giống như các siêu thị cỡ nhỏ và vừa, mở cửa 24/7 và có bàn ghế để ngồi ăn uống tại chỗ. Tưởng tượng cảnh đi chơi về đêm, tạt vào nhặt lon nước và hộp mì, tự đụn nước và ra bàn ngồi ăn; rất tiện. Cái này du nhập về Tp.HCM cũng lâu rồi mà HN chưa có.
    19. Vé số, bán vé số khắp mọi nơi, ngồi đâu cũng bị mời mua vé số, ở nhà là bị mời mua kẹo xilytol rồi. Ngồi hàng ăn ngoài đường còn có khả năng được nghe nhạc sống và mời mua kẹo, hoặc được xem thổi lửa và mời mua kẹo, nghe nói còn có cả được xem múa lửa và mời mua kẹo nữa mà chưa gặp.
    20. Tầng một là tầng triệt, còn tầng hai là tầng một…
    21. Đột nhiên một ngày nhận thấy giọng con gái trong này nghe có độ ngọt ngào dễ thương.
    22. Hồ Con Rùa không phải cái hồ, cũng không còn con rùa nào cả…
    23. Một số người kêu Bùi Viện giống Tạ Hiện, mà mình thấy chả giống gì lắm. Bùi Viện to hơn, lắm thứ hơn, ào ào hơn. Mình thích sự co cụm ấm cúng của Tạ Hiện.
    24. Không gặp mấy các cô gái để tóc ngắn và đeo kính. Lẽ nào cái này là đặc sản Hà Thành?