Category: Viết vủng

  • Nỗi nhớ có hình gì?

    Nỗi nhớ có hình gì?

    “Anh nhớ em như thế nào?”

    G hơi nghiêng đầu, bờ môi run run như chưa muốn kết thúc câu hỏi tại đó. Tóc cô rủ xuống hơi che khuất ánh mắt của chính mình.

    “Như thế này này.” J vừa nói vừa dùng cánh tay phải quơ một vòng trong không khí.

    “Hình gì đấy?”

    “Một hình tròn hơi méo, có lẽ là hình cái chum.”

    “Nỗi nhớ có hình đấy hả anh?”

    “À cũng tùy nỗi,” hắn mỉm cười “có thể với người khác nó có hình cái lọ.”

    Hơi chau mày, G lắc lắc đầu tỏ vẻ không hưởng ứng.

    “Tại sao thế?”

    “Có thể là vì dài nhưng hẹp chăng?”

    Cô mím miệng, “Thế nỗi nhớ dành cho em bị ngắn à?”

    “Đâu có, nó là vừa dài vừa béo, chum mà lại. Chỉ hơi méo một chút thôi chắc không sao nhỉ?” Cả hai liền phá ra cười. Một lát sau khi J dừng lại, hắn vẫn thấy G còn đang khúc khích. Cảm thấy chút tự mãn, hắn im lặng ngắm gương mặt cô, mơ màng.

    “Nếu anh nhớ em như thế, tại sao anh không nói vậy lúc em còn ở đây?”

    J sững người.

    Hắn cảm thấy như có một xô nước đá vừa được đổ xuống lưng, và tưởng như hình ảnh của G đang mờ đi trước mắt. Không phải, là cô đang mờ đi thật. Một nửa gương mặt cô chỉ còn là những liên kết ánh sáng màu vàng nhạt, còn từ bả vai trở xuống gần như không thấy được rõ đường nét nào nữa. J liếc nhìn xuống bàn tay trái của mình đang đặt trên quả cầu thủy tinh điều khiển lúc này chớp đỏ liên hồi, báo hiệu liên kết thần kinh bị đứt đoạn.

    Ấn chặt lòng bàn tay ươn ướt của mình xuống quả cầu, J cố gắng lấy lại bình tĩnh bằng những hơi thở chậm.

    “Anh…”

    Từng lưới ánh sáng nhỏ li ti bắt đầu dựng lại đầy đủ hình ảnh của G, chỉ còn sót lại vài đốm sáng nhỏ nơi đuôi tóc.

    “Em nghe đây.”

    “Có lẽ anh đã nghĩ rằng, cảm giác ‘nhớ’ lúc đó không mạnh đến thế.” Hắn nhấn chậm rãi từng chữ. Cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, cố gắng tìm con chữ nào thật nhất với cách hiểu của mình, hắn nói tiếp “Anh đã nghĩ rằng, theo logic thì, phải cách xa nhau mới có thể hình thành cảm giác nhớ chứ nhỉ; nếu vẫn có thể gặp nhau, vẫn có thể nói chuyện đều, thì cứ gặp cứ nói chuyện thôi, sao đủ tích tụ thành ‘nhớ’ được?”

    “Anh nghĩ vậy thật hả?” G nhoẻn miệng cười.

    “Ừ kiểu vậy. Anh không biết giải thich sao cho đúng nữa. Khó chết đi được.”

    Hắn nhìn cô đang làm điệu búng ngón tay về phía mình như muốn bắn một cái gì đó.

    “Anh cứng nhắc quá, và nghĩ nhiều nữa. Với em thì nỗi nhớ đơn giản thôi, nó không phải là một khái niệm có-không cố định thế đâu, mà là một sự chứng nhận tuyệt vời. Dù cho mình vừa mới gặp nhau xong thôi, nếu anh bảo nhớ em, em sẽ biết rằng anh luôn sẵn sàng nhớ em dù cho em có ở đây hay là đi đâu thật xa nữa. Điều đó mang lại cho em niềm vui. Điều đó mang lại cho em sự an tâm nữa.”

    J không nói gì. Ánh mắt đưa vô thức từ bàn tay của hẳn, sang quả cầu điều khiển, rồi tới dãy thiết bị đều tăm tắp dưới đáy buồng chiếu lập thể.

    “Tình cảm không thể lí trí như vậy được đâu,” G tiếp tục, cô hơi cúi mặt xuống để nghịch những lọn tóc.

    “Vì để đợi đến lúc anh có thể nói nhớ em, em thật sự không còn ở đây nữa rồi. Ở đây chỉ là hình ảnh của em được dựng nên từ kí ức của anh, là lời nói của em được mô phỏng theo tiềm thức của anh. Dù anh có nói nhớ em bao nhiêu lần đi chăng nữa, em cũng đâu thể biết được.”

    “Em bằng xương bằng thịt đã có những lựa chọn cho riêng mình, và đã đi thật xa khỏi nơi đây rồi.” Cô lấy đầu ngón tay vẽ một đường lượn sóng bằng ánh sáng dịu nhẹ “Anh cũng nên sẵn sàng đi tiếp đi nhé. Đừng cố gắng tập trung vào cái gì không phải hiện tại.”

    Bàn tay của J run lên bần bật. Lần này hai mắt hắn thực sự nhòe đi.

    Một khoảng im lặng dường như vô tận.

    “Dù vậy thì, anh vẫn muốn có thể trực tiếp nói ra rằng, anh nhớ em.”

    G lại mỉm cười.

    “Anh nhớ em như thế nào?”

  • Sinh nhật của anh ngày nào?

    Sinh nhật của anh ngày nào?

    Thứ đặc biệt nhất của quán này là ánh sáng. Những vạt vàng nhạt từ mấy cây đèn thả, vài đốm lấp lánh của dây trang trí quanh trần, và cuối cùng là cái tên được viết uốn lượn bằng hai dải neon nửa xanh lam nửa đỏ quạch; tất cả hòa quyện thành một thứ ánh sáng mờ ảo vừa đủ để nhìn thấy tất cả hình khối trong quán, nhưng dù có tập trung cũng chẳng nhìn thấy chi tiết nào cả. Hắn rất thích như vậy. Tối nay vắng khách, chỉ thấy vài bóng người ngồi túm tụm ở dãy bàn nằm bên kia quầy bar, nói chuyện với nhau bằng một âm lượng không vượt qua tiếng nhạc không lời nhè nhẹ. Tuyệt thật, J nghĩ.

    “Thế rốt cuộc là ngày nào nào?”

    G cất tiếng hỏi hắn một lần nữa. Ánh mắt của cô đã chớm hiện lên sự sốt ruột.

    “Em có đùa với anh đâu.”

    J cười nhẹ, thầm ước cô gái ngồi bên cạnh mình có thể thư giãn và nhìn thấy những điều hắn thấy ở không gian đặc biệt này. Hắn ngập ngừng thêm một khắc rồi quay sang.

    “Cũng có gì quan trọng đâu, giờ sinh nhật đối với anh cũng không khác gì ngày thường cả.”

    “Thế thì cho em biết cũng đâu có sao chứ?”

    “Ừ chỉ là..” J miết miết hai ngón tay lên vành tai trái, “.. anh cũng không muốn nói lắm.”

    “Em muốn biết cũng không được hả…”

    Đôi môi của G hơi cong lên một chút. Hai bàn tay nhẹ nhàng nhấc chiếc cốc thủy tinh lên rồi cô khẽ cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ, không phát ra một âm thanh nào. J ngắm nhìn tất cả những hành động đó như thể đang xem một thước phim quay chậm. Đoạn hắn cũng cầm cốc của mình lên, lắc nhẹ một vòng. Tiếng leng keng của viên đá trong cốc như để xác nhận rằng không gian ở chiếc bàn này không phải là phim câm. Dằn xuống một hơi cay nồng, hắn lên tiếng.

    “Thật ra ấy, nếu muốn thì em có thể tự tìm được mà.”

    “Tìm kiểu gì cơ?” G tròn mắt.

    “Nếu em thực sự muốn thì sẽ có cách.”

    J dừng lại suy nghĩ một chút. Hắn lắc đều chiếc cốc trong tay, để tiếng leng keng kéo dài như một hồi chuông nhỏ.

    “Trước đây ấy, lâu lắm rồi, anh cũng từng hỏi ngày sinh nhật của một cô gái. Cô ấy bảo anh rằng, ‘nếu cậu thực sự muốn thì cậu sẽ tìm được thôi’. Anh thấy lạ lắm, kiểu lúc ấy anh cũng chưa thực sự hiểu tại sao. ‘Nếu cậu không tìm được, có nghĩa là cậu chưa thực sự muốn tìm.’ Đấy cô ấy nói thế. Tối hôm đó về anh thử đào bới hết cả lên, và đúng là anh tìm được ngày sinh của cổ thật. Từ đó về sau, những lời ấy cứ ám ảnh anh mãi, không phải về chuyện sinh nhật, mà là về tất cả mọi chuyện trong cuộc sống. Rằng liệu có phải, những việc mà chúng ta vẫn coi là không được, chẳng qua chỉ là chúng ta không muốn đủ mà thôi. Ta hay bị vin vào lối mòn, một con đường dễ dàng và đơn giản. Nếu thực sự muốn thì sẽ gặp được, nếu thực sự muốn thì sẽ cùng đi, nếu thực sự muốn thì sẽ chủ động, kiểu kiểu vậy.”

    Uống cạn chỗ còn lại, J giơ cốc còn trơ đá lên quá đầu. Một cái chai bự lùn lùn chui ra khỏi quầy và bay đến rót cho hắn một lượng cao đúng bằng một đốt ngón tay. Viên đá lúc này chìm nghỉm, đã khó mà kêu rõ tiếng được nữa. Hắn quay sang G vẫn đang nhìn mình chằm chằm.

    “Anh lại nói hơi lan man quá rồi. Ý là, anh không giấu hết hoàn toàn đâu. Em có thể tìm được đấy.”

    “Hứ. Anh lại lý sự rồi.”

    G quay ra ngoài, tay chống cằm, không nói gì nữa. J chỉ biết cười hắt ra miễn cưỡng. Hắn ngả người ra lưng ghế, vừa nhấm nháp cốc của mình vừa trở lại quan sát những mảng sáng dìu dịu.

    Có khách mới vào quán.

    Bóng đen ấy lẳng lặng bước đến chỗ máy nghe nhạc, búng tay một cái trước khi lướt về cái bàn cao ở sát tường. Bản nhạc không lời bỗng tắt lịm. Không gian trong quán tưởng đâu bị đóng băng mất vài giây cho đến khi hai tiếng “tút tút” lảnh lót vang lên, nối liền sau đó là bài hát Summer Wine bản của Nancy Sinatra và Lee Hazlewood trình bày.

    Strawberries cherries and an angel’s kiss in spring
    My summer wine is really made from all these things

    “Không tệ.” J gật gù. Thế rồi chợt nghĩ ra điều gì đó, hắn nhoẻn miệng cười.

    “Này, theo em nghĩ, thì bình thường người ta hỏi ngày sinh nhật của nhau là để làm gì?”

    G lấy tay chỉnh lại tóc, giọng nói ngập ngừng nhưng cẩn trọng.

    “Thì, ít nhất là để biết này, xong rồi đến lúc đấy có thể tặng quà hoặc chuẩn bị một bất ngờ gì đó?”

    “Thế thôi đúng không?”

    Vuốt vuốt lọn tóc trên vành tai, G quay sang nhìn thẳng vào mắt J. Gương mặt cô không thực sự rõ nét dưới ánh đèn chỉ đủ sáng để lưu lại một vệt trên đỉnh đầu, nhưng hắn vẫn có cảm giác là cô đang chau mày.

    “Ý anh là sao?”

    “Kiểu như này…” J nhấp thêm một ngụm. “Thường nếu mà chỉ hỏi cho biết ấy, thì rồi người ta nghe xong cũng không nhớ đâu. Anh nghĩ vậy. Nó chỉ là một thông tin mang tính khoảnh khắc, họ sẽ thu nạp tạm thời để đối chiếu với một bảng so sánh mà họ đặt ra, kiểu, tháng mấy, có gần nhau không, vào mùa nào, cung hoàng đạo là gì, giống ai không, vân vân. Xong rồi thì thải ra. Quên đi. Vô thưởng vô phạt.”

    Nốc cạn chỗ còn lại, hắn hào hứng lắc chiếc cốc theo điệu nhạc.

    “Còn nếu để làm điều gì đó, thì tại sao lại phải chờ đến ngày sinh nhật? Đồng ý rằng đó là một ngày ý nghĩa và xứng đáng cho những điều bất ngờ. Nhưng, bất kì ngày nào trong năm cũng xứng đáng cho điều đó, lại là vấn đề có muốn hay không thôi, anh tin là thế. Nếu sinh nhật là một ngày gần gần, họ có thể để dành, nhưng nếu không thì tại sao phải chờ đợi để thể hiện mối quan tâm, hoặc tình cảm, của bản thân mình cho người khác? Đừng trông chờ vào sự đặc biệt của ngày tháng, mà nên tự hỏi vào mối quan hệ giữa người với người. Nếu muốn tặng quà, hãy cứ tặng luôn. Nếu muốn hẹn hò, hãy cứ rủ ngay. Nếu muốn cùng đi đến đâu đó, chà, tốt nhất là nên sắp xếp điều đó sớm. Em có biết tại sao không nên chần chừ không?”

    “Tại sao cơ?”

    Ba chữ nhẹ nhàng như tan vào trong khí. J nhìn sang chiếc ghế bên cạnh hắn. G không có ở đó. Không có ai ở đó cả. Tay hắn vẫn cầm chặt cái cốc, mà ở trong đó viên đá lăn nhanh thành một vòng tròn tạo thành tiếng leng keng không ngớt, như tiếng đệm cho giọng hát trầm khàn của Lee.

    When I woke up the sun was shining in my eyes
    My silver spurs were gone my head felt twice its size
    She took my silver spurs a dollar and a dime
    And left me cravin’ for more summer wine
    Ohh-oh-oh summer wine

    “Bởi vì nếu đợi đến ngày sinh nhật, có thể họ đã không còn nói chuyện với nhau nữa rồi.”

    summer-wine

  • Alone again (Naturally)

    Alone again (Naturally)

    – Kì quặc thật nhỉ?

    J cất tiếng, ánh mắt vẫn trông ra dãy nhà phía xa nơi mặt trời chuẩn bị lặn xuống. Mỗi lần có ý muốn nói chuyện gì, hắn lại buông thõng một câu như vậy.

    – Sao cơ? – S ngồi dậy – Cái gì kì quặc?

    – Chuyện trở lại một thứ tưởng chừng như đã từng rất quen thuộc, để thấy nó lạ lẫm.

    Thở dài một tiếng, S chậm chạp đứng dậy. Gã phủi quần vài phát qua loa rồi vịn nhảy lên bờ tường, đứng cạnh J. Đoạn gã quay sang, hấp háy mắt mắt.

    – Cụ thể là chuyện gì nào?

    – Ví dụ như có một trạng thái, mà tôi tưởng như đã quá quen thuộc với nó rồi, cho đến tận lúc chuyển sang trạng thái khác. Rồi một ngày, khi quay trở lại trạng thái cũ, tôi bỗng thấy nó thật lạ lẫm, thật choáng ngợp, thật tàn nhẫn.

    – Ví dụ? – Giọng của S bắt đầu có chút mỉa mai – Ví dụ là trạng thái gì?

    Mặt trời lúc này đã chạm vào đỉnh của cụm nhà chung cư. J nhíu mắt lại để nhìn cho rõ sự thay đổi của quầng sáng nơi chân trời, rồi mới từ từ nói:

    – Ví dụ như sự cô đơn.

    – Vậy ý cậu là, ví dụ như có một trạng thái gọi là cô đơn, mà cậu tưởng như đã quá quen thuộc với nó rồi, cho đến tận lúc cậu không cô đơn nữa? Rồi khi cậu cô đơn trở lại thì cậu không chịu nổi ấy hả?

    – Phải, ví dụ là như vậy.

    Cả hai cùng cười. J chỉ cười hắt ra đằng mũi, còn S thì bật ra đôi tiếng nghèn nghẹt. Gã quay sang bước xuôi theo bờ tường về phía mái kính. Hai cánh tay đưa lên, S bắt đầu quay tròn ngón trỏ như muốn vẽ ra hai đường xoắn ốc trong không khí. Đúng đến bước thứ tư thì gã quay lại, hất đầu về phía J vẫn đang chăm chú với cảnh hoàng hôn.

    – Có thể nó gọi là trèo cao ngã đau đấy.

    – Có thể – J ngẫm nghĩ – Nhưng có lẽ phần lớn đó chỉ là sự bất ngờ. Có thể khi tôi có một chút thời gian làm quen lại với trạng thái đó, tôi sẽ lại thấy nó bình thường thôi, thật tự nhiên.

    Lần này thì S phá ra cười.

    – Nghe cứ như bài hát Alone again của Gilbert O’Sullivan ấy nhỉ?

    – Ừ, naturally. Nhưng không nghiêm trọng đến mức như lời bài hát ấy đâu.

    – Nhưng mà này, thật đấy. Rồi cậu sẽ quen thôi. Không một lần thì hai lần, hoặc lần sau nữa. Rồi cậu sẽ thấy nó không cao đến thế, hoặc ngã không đau đến thế, hoặc chỗ đau sẽ chóng lành đến mức cậu còn chẳng bận tâm về nó nữa.

    Mặt trời đã khuất hẳn, chỉ còn lại một vệt vàng nhàn nhạt giữa nền xanh. Giờ J mới quay người lại, nhíu mày.

    – Nếu vậy thì ta có đánh mất đi giá trị của cả hai trạng thái không? Nếu nó không cao nữa, là ta hạ thấp nó. Nếu nó không đau nữa, là ta xem nhẹ nó. Nếu nó chóng qua đi, là ta hời hợt với nó. Rồi nếu cứ như vậy, chẳng còn gì là quan trọng nữa cả, như cái cách ta chơi lại một trò chơi thuở nhỏ và thất vọng khi bỗng thấy nó nhàm chán làm sao.

    – Nhưng bạn ơi, cái cậu nói chính là nền tảng của khái niệm kinh nghiệm. Trạng thái cũ mất đi giá trị bởi con người sẽ hướng đến giá trị mới. Họ sẽ ngã, họ sẽ quen và họ sẽ trèo cao hơn. Như cái cách người ta nấu ăn ngon hơn và chế tác tinh xảo hơn vậy. Cậu không thể nào có thể tâm đắc về một thứ đơn giản tương tự như cách cậu thưởng thức một thứ phức tạp. Tôi và cậu, dù muốn hay không, cũng sẽ phải trải qua những điều đó.

    – Thế có những cái không thể trèo cao hơn thì sao?

    – Ví dụ như – S tiếp tục mỉa mai – sự cô đơn?

    J khẽ nhún vai. Hắn ngửa cổ lên nhìn bầu trời trong vài giây rồi thả chân nhảy xuống nền bê tông. S ở phía bên kia thì bắt đầu huýt sáo, trước khi men theo bờ tường về phía khoảng sân rồi dậm đáp đất thật mạnh.

    – Tôi chỉ hỏi vậy thôi.

    Bầu trời chưa tối hẳn, mà mang một màu xanh thẫm. Tiếng huýt sáo vẫn đều đều theo điệu nhạc của bài Alone again.

    In a little while from now
    If I’m not feeling any less sour
    I promise myself to treat myself…

    Alone again